Cũng không có người trả lười cô ta, không hẹn mà cùng đưa mắt tìm đến phía hai chiếc Maserati màu rượu đỏ, lúc này, cánh cửa ghế lái từ từ mở ra…
Đêm nay, những paparazi nòng cốt dưới quyền Lâm Dược của Thế Kỷ Phong Thượng được điều động hết, cố gắng hết sức lực làm cho đêm trao giải “Trên gấm thiêm hắc.”
Lại nói, Lâm Dược bây giờ cũng là một tay gạo cội của giới báo chí và giới truyền thông, dựa vào một cái miệng sắc bén và ngòi bút trong tay, nghiễm nhiên trở thành một ngôi sao mới nổi trong ngành truyền thông, bốn nhà truyền thông lớn trong nước dồn dập vươn ra cành ô-liu, thậm chí “giải trí Nam Đô” cũng có ý đồ mời anh ta về.
Lâm Dược vốn thanh cao, hơn nữa trước đó đã ước định với Dạ Cô Tinh, đương nhiên sẽ không vong ân phụ nghĩa. Lại nói, Dạ Cô Tinh thân phận hiển hách, bây giờ lại trở thành đại đổ công của Vinh Tín, độc chiếm một nửa giang sơn giới giải trí, còn có nhà họ An làm hậu thuẫn, Lâm Dược cho dù muốn nhảy, cũng phải cân nhắc tính toán kỹ!
Dạ Cô Tinh nếu đã có thể nâng anh ta, tất nhiên cũng có thể lật anh ta! Có câu là, thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà, thành hay bại cũng do Dạ Cô Tinh quyết định. Người thông minh, nên biết lựa chọn như thế nào, huống chi lại là một người rất tinh ranh như Lâm Dược?
Mắt thấy đã hơn sáu giờ rưỡi, cách đêm trao giải chính thức một tiếng nữa, hàng hiệu chân chính còn chưa xuất hiện, tiểu minh tinh ăn theo đã lục tục tiến vào, các paparazi có chút buồn bực ngán ngẩm ở ngoài vạch an toàn, trong lòng biết không tới sát giờ, át chủ bài sẽ không ra, áng chừng còn phải chờ, cho nên thỉnh thoảng cũng quay ra nói chuyện với nhau.
Tuy nói các công ty truyền thông cạnh tranh đấu đá với nhau rất kịch liệt, nhưng quan hệ riêng tư của những phóng viên cũng không tệ, không đến mức thân thiết, nhưng vẫn có thể nói chuyện bàn luận với nhau.
“Haizz, bọn tôi từ sáng hôm nay đã đi vào hội trường chờ đợi, cho đến bây giờ, một chút bất ngờ cũng không có, còn đụng phải bảo vệ, thật là xui xẻo!”
“Ở đây ai mà không đến từ sáng sớm chứ? Cậu gấp cái gì, mấy người được đề cử còn chưa có ai tới, một lúc nữa có thời gian cho cậu tha hồ chụp!”
“Chị Yến nói đúng đấy.” Người thứ ba nói chen vào: “Thế cho nên tôi đã bảo mọi người thay phiên nhau giải lao, nghỉ ngơi dưỡng sức, đến lúc đó mới có sức để chiến đấu!”
“Chị Hoan quả không hổ là người đã làm mẹ, nói chuyện làm việc chu đáo cẩn thận hơn chúng ta nhiều, chẳng trách mấy tên nhóc kia lại phục chị thế!”
“Phục tôi? Mấy tên nhóc kia cao ngạo lắm! Chưa từng làm ra chuyện lớn, cũng không tìm được tin tức gì lớn, người ta sẽ vô duyên vô cớ đi theo cậu chắc? Tôi đây là bị buộc lên Lương Sơn, không thể không cầm đao cầm kiếm!” Tuy là nói như vậy, nhưng trong mắt chị Hoan không che giấu được hả hê.
Chị Yến bĩu môi, trong mắt xẹt qua một tia xem thường: “Tôi thấy á, mấy người thanh niên bên Thế Kỷ Phong Thượng bên kia mới là bản lãnh lớn kìa! Không nói đâu xa, vụ của đạo diễn Vương và đạo diễn Tần, vài bức ảnh, ngòi bút hơi động, làm toàn bộ chiều gió của dư luận thay đổi, còn có lần trước Áo Tím tổ chức tiệc đầy tháng, các nhà truyền thông đều bị chặn ở bên ngoài Khách sạn Hilton, chỉ có Thế Kỷ Phong Thượng lấy được vé mời, bây giờ ấy à, bản lĩnh to lớn hơn nữa, không có hậu đài, cũng thế mà thôi!”
Chị Hoan biến sắc, nơi chị ta đang làm chỉ là một tòa soạn nhỏ không có tiếng tăm, những năm này chị ta bằng thực lực bản thân đã moi ra không ít tin tức hót hòn họt, đáng tiếc đều bởi vì nền tảng quá hẹp, không gây ra được tiếng tăm lớn, không có người hỏi thăm, lại bị công ty truyền thông lớn đăng lại, nổi đến mức rối tinh rối mù, chị ta tức giận đến muốn nội thương, lời này, đúng là chọc vào cột sống của chị ta!
Mà người phóng viên trẻ tuổi kia lại không biết nhìn sắc mặt người khác, liên tiếp phụ họa: “Chị Yến nói đúng, nhóm người Thế Kỷ Phong Thượng này, sức chiến đấu đã không cách nào dùng hai từ cường hãn để hình dung! Có điều, Áo Tím là đại cổ đông, cũng không kỳ lạ, hậu đài vững chắc, cũng có tư cách hiên ngang mà đi!”
Chị Hoan tức muốn lệch mũi, hừ lạnh một tiếng, giậm chân, rời đi.
“Ủa, Chị Yến, là em nói sai cái gì rồi phải không? Chị Hoan chị ấy….. Hình như tức giận rồi…”
Chị Yến kia khinh thường trợn mắt: “Đừng để ý tới cô ta, chỉ là một con khổng tước cái, rõ ràng không xòe được cánh, còn cứ đung đưa đuôi!”
Phóng viên trẻ tuổi le lưỡi một cái, không nói tiếp, chuyển đề tài: “Chị Yến, chị nói đêm nay Áo Tím sẽ đi thảm đỏ cùng với ai đây? Em thấy bên Tinh Huy tuyên bố tin tức, chỉ nói Vương đạo diễn sẽ mang đoàn kịch vào, chỉ là không biết Áo Tím và Tiêu Mộ Lương có đi chung với bọn họ hay không.”
“Ngốc ạ! Áo Tím và Tiêu Mộ Lương đều nhận được thẻ đen, đường đường là minh tinh được yêu thích, đâu cần phải đi theo đoàn đi thảm đỏ, ngốc!”
“Vậy theo đôi hỏa nhãn kim tinh của chị Yến, Áo Tím sẽ đi chung với ai?”
“Chị dự đoán, hẳn là đi chung với Tiêu Mộ Lương. Hai người bọn họ đều là dựa vào “Bầu trời thành phố” mà hot, hiện nay, hai người lại đang hợp tác phim truyền hình “Yên Chi Lệ”, mặc kệ xuất phát từ giao tình, hay là cân nhắc mức độ tuyên truyền, Dạ Cô Tinh và Tiêu Mộ Lương cùng nhau đi thảm đỏ là thích hợp nhất.”
“Ồ…” Phóng viên trẻ tuổi thất vọng thở dài: “Em còn tưởng là anh An sẽ đến đây…”
“Cô gái ngốc! Em thử nhìn những cậu ấm ở Bắc Kinh nà xem, bọn họ chơi đùa với minh tinh, ca sĩ không phải ít, nhưng em có thấy họ đi chung thảm đỏ với ai chưa?”
“Ồ… Trong ký ức, hình như là chưa từng có.”
“Chị Yến, chị quá thực tế! Anh An là nhà giàu, nhưng Dạ Cô Tinh cũng không kém, đừng quên, bây giờ trong tay cô còn nắm phần lớn cổ phần của Vinh Tín ảnh nghiệp, lại là đại cổ đông của Studio Tinh Huy, trong tay còn nắm một tạp chí có danh tiếng. Ngoại hình xinh đẹp, có khí chất, học lực cao, kỹ năng diễn xuất thì sánh ngang ảnh hậu, nói không chừng lần này giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất sẽ là cô ấy!”
“Nói cho cùng, tất cả những thứ này còn không phải là do người đàn ông ấy cho sao?” Chị Yến có chút xem thường, chị ta là một người phụ nữ đã bốn mươi tuổi, đã qua thời thiếu nữ hoài xuân, ảo tưởng tình cờ gặp gỡ hoàng tử, đã bị cuộc sống gian khổ mài giũa, cuộc sống ngày qua ngày củi gạo dầu muối, nên nhận thức rõ được hiện thực.
Nhưng, sinh mệnh luôn có kỳ tích, cuộc sống luôn có ngoại lệ ——
“Vậy cũng là người đàn ông ấy cam tâm tình nguyện trao cho! Điều này không phải đã chứng minh rất nhiều vấn đề sao?”
“Vấn, vấn đề gì?” Chị Yến có chút sững sờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)