Trong đầu Dạ Cô Tinh lóe lên suy nghĩ gì đó, không nắm bắt được, nhưng cuối cùng cũng dần dần rõ ràng……
Ngón tay Nguyệt Vô Tình thả xuống một con cờ đen, thẳng thắn nói: “Hoàn toàn chính xác.”
“Anh đã sớm tính ra rồi.” Hai mắt Dạ Cô Tinh híp lại, lộ ra sự gian xảo.
Nguyệt Vô Tình than nhẹ: “Là phúc không phải họa, là họa không tránh được.”
Dạ Cô Tinh nghe vậy, ngoại trừ hơi nhíu mày lại, thì trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ, Nguyệt Vô Tình vẫn chú ý đến sự thay đổi của đối phương, thấy thế, không khỏi ngẩn ra.
Cô ấy không hề sợ hãi?
Trên đời này, có thể không sợ nguy cơ, chẳng màng sống chết, chỉ có hai loại tình huống. Thứ nhất, không biết, chính là, người không biết thì không sợ, thứ hai, thản nhiên, đã tính sẵn trong lòng, sao còn sợ hãi nữa chứ?
Rõ ràng, Dạ Cô Tinh chắc chắn không phải là loại thứ nhất, vậy thì, cô chính là loại còn lại, loại thứ hai!
Trong lòng Nguyệt Vô Tình sợ hãi, một người trong lúc bị đe dọa tính mạng, thật sự có thể bình tĩnh như vậy sao?
Ánh mắt anh ta nhìn cô soi xét.
Dạ Cô Tinh cũng không nói gì, đôi mắt cô sâu thẳm như cái giếng cổ nghìn năm, sâu xa, thâm trầm, lạnh lẽo làm cho người khác rét lạnh.
Nguyệt Vô Tình không mở mắt, nhìn sang hướng khác.
“Anh đã gieo quẻ rồi à?” Dạ Cô Tinh đi thẳng vào vấn đề, cô cố hết sức làm An Tuyển Hoàng phân tâm, chính là để tới tìm Nguyệt Vô Tình.
“Ừ.”
“Quẻ tượng nói sao.”
Nguyệt Vô Tình lắc đầu: “Số phận của cô không nằm trong phạm vi dự đoán của quẻ bói.”
“Hả?” Dạ Cô Tinh nhướng mày, chuyện này cô đã có dự cảm rồi, vốn dĩ sự tồn tại của cô chính là mượn xác hoàn hồn, số mệnh của Diệp Tử đã hết, còn Dạ Cô Tinh là số chết yểu, điều này có thể nhìn chỉ tay của cô để thấy.
Bàn tay có vân quy, hình lục giác, tuy rằng hình thì đẹp, nhưng nó lại là họa sát thân, chắc chắn sẽ chết một cách oan uổng, sống không quá hai mươi mốt tuổi!
Gió thổi nhè nhẹ, góc váy khẽ động, tóc của Dạ Cô Tinh hơi bay, nghe vậy, cô lại thanh nhã cười, nhưng đáy mắt lại không có ý cười.
Bàn tay trắng nõn của cô cầm cờ, cô lại nhẹ nhàng bâng quơ chuyển đề tài: “Anh nói xem, bàn cờ này, ai sẽ thắng?”
Nguyệt Vô Tình nhíu mày lại, không hiểu vì sao đối phương lại hỏi vậy, anh ta nhìn qua bàn cờ, trên bàn cờ, trắng đen đan xen, phân hóa lực lượng, nhưng tình thế của quân trắng đã rơi vào ngõ cụt có xu hướng suy tàn.
Đắn đo một lúc, anh ta dựa vào sự thật nói: “Quân đen, sẽ thắng.”
Dạ Cô Tinh nhướng mày: “Tôi nghĩ chưa chắc.”
Nguyệt Vô Tình hơi nhíu mày lại, anh yêu cờ, thường thường một mình cầm hai quân cờ, tự đấu với chính mình, chưa thể nói là xuất thần nhập hóa, nhưng dù sao cũng đã chơi nhiều năm, cũng có thể nói là am hiểu sâu về nghệ thuật chơi cờ.
Trên bàn cờ, quân đen đã bao vây quanh quân trắng, nhưng muốn quân trắng chuyển bại thành thắng thì đúng là khó như lên trời!
Dạ Cô Tinh cũng không cần phải nói nhiều nữa, chỉ cầm trong tay một quân cờ trắng nhẹ nhàng đặt lên bàn cờ.
Sắc mặt Nguyệt Vô Tình chợt thay đổi, anh nhìn Dạ Cô Tinh, đáy mắt có một loại kính nể, nhưng lại sợ hãi nhiều hơn. Nước cờ lúc nãy của Dạ Cô Tinh, không khác tự chặt đứt đường lui.
“Cái này gọi là đánh đến cùng.” Giọng nói của cô trong veo dễ nghe, nhưng vào trong tai của Nguyệt Vô Tình lại như tiếng ma đòi mạng.
Dạ Cô Tinh lại đặt xuống một quân cờ: “Cái này gọi là rút củi dưới đáy nồi.”
Quân cờ thứ ba: “Cái này gọi là, hồi sinh sau khi chết!”
Sống lưng thẳng tắp của Nguyệt Vô Tình đột nhiên sụp đổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

