Gió thổi nhè nhẹ, hoa mai tròn tròn, mái tóc đen của người đàn ông khẽ động, đôi mắt như sáng như biển rộng nhìn về phía cô: “Không ngờ cô lại đến đây……”
Nhưng nếu cô xoay người lại, chỉ nhìn bóng lưng thôi thì dáng cô vẫn duyên dáng như trước đây, như một cô gái mười tám đôi mươi vậy.
Diệp Nhĩ vẫn hay nói đùa, nói cô là “mặt phụ huynh, bóng lưng thiếu nữ.”
Dạ Cô Tinh cũng chẳng quan tâm đến cân nặng đang tăng như bão của mình, lúc này cô và Trương Lị vợ của Liên Kiếm Phong rất hay liên lạc với nhau.
Dạ Cô Tinh cũng rất thích cô ấy.
Chỉ tiếc là cô ấy đã kết hôn với Liên Kiếm Phong nhiều năm rồi mà đến giờ vẫn chưa có con. Nguyên nhân tại sao thì Dạ Cô Tinh không tiện hỏi, hơn nữa cô cũng không thích soi mói chuyện đời tư của người khác.
Quan hệ giữa cô và Trương Lị là mối quan hệ bạn bè không vụ lợi, tự nhiên như nước vậy.
Gần tới ngày dự sinh, Dạ Cô Tinh không hề căng thẳng, nhưng An Tuyển Hoàng lại rất nôn nóng, tuy ngoài mặt thì tỏ ra rất bình thường, mặt lạnh như tiền, nhưng Dạ Cô Tinh ở bên anh lâu như vậy rồi, sao có thể không biết anh đang nghĩ gì chứ?
Nửa đêm, chờ cô ngủ rồi, người đàn ông đó đều sẽ đi ra ban công, quay lưng lại chỗ cô hút thuốc.
Mới đầu Dạ Cô Tinh còn chưa biết, bởi vì giai đoạn này cô cực kỳ thích ngủ, hễ nhắm mặt lại là có thể ngủ rất ngon, nên lúc An Tuyển Hoàng thức dậy, cô không phát hiện ra.
Có một lần, bắp chân của cô bị chuột rút, đau quá nên nửa đêm bị tỉnh dậy, thấy bên cạnh trống không, nhưng hơi ấm vẫn còn lại, ở ban công lại có ánh lửa lập lòe.
Dạ Cô Tinh cắn răng, chờ cho cơn đau qua đi, cô mới mặc quần áo rồi xuống giường, đi đến bên cạnh anh.
An Tuyển Hoàng không biết đang suy nghĩ gì, đến khi cô đi đến gần mới phát hiện ra, vội vàng dập thuốc.
“Sao em lại ra đây? Lạnh đấy.” Anh vừa nói vừa đưa cô vào phòng.
Dạ Cô Tinh không cử động, đêm đó không có trăng, ngay cả sao cũng ít, khói vẫn chưa tan, trong bóng tối mờ mịt, cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông này bằng đôi mắt đen huyền, trong bóng đêm đôi mắt ấy như hai ngọn đèn sáng.
Anh không nói gì, cô cũng chỉ nhìn anh.
Cả hai cùng im lặng.
Đột nhiên, cô vươn tay ôm lấy cổ anh, nhón chân lên, rồi cứ như vậy cô chẳng quan tâm gì nữa, dán môi mình lên môi anh.
Cả hai bốn mắt nhìn nhau, răng môn dán chặt vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm.
Ở giữa hai người là cái bụng cao ngất của Dạ Cô Tinh, An Tuyển Hoàng cúi đầu, hôn lại cô, rất nhanh anh đã đảo khách thành chủ, Dạ Cô Tinh theo sát tiết tấu của anh, giống như một đêm tối cả gia đình bốn người đang ôm chặt lấy nhau vậy.
Dạ Cô Tinh nhìn chằm chằm vào ánh mắt anh, sợ bỏ lỡ đi cái gì.
Cô nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
An Tuyển Hoàng hơi chột dạ, nhưng trên mặt lại vô cùng bình tĩnh, thản nhiên nói: “Không có.”
“Vậy sao đang đêm hôm anh lại chạy ra ban công hút thuốc?”
“Con sắp ra đời rồi nên anh hơi căng thẳng.”
Trên mặt Dạ Cô Tinh không thay đổi gì, ánh mắt bình tĩnh, sạch sẽ trong suốt, giống như trong lòng cô đã nhìn ra tất cả mọi chuyện rồi.
“Anh đang nói dối!” Cô mạnh mẽ nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

