Thời gian dường như ngừng lại.
Tôi thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Có vài phút yên tĩnh tuyệt đối, không một âm thanh nào.
“Á…”
Đột nhiên, một tiếng thét của phụ nữ vang khắp bầu trời đêm, lan truyền khắp rạp chiếu phim cũ.
Tôi và A Quân sợ đến mức tái mặt, A Quân theo bản năng cầm lấy cây gậy gỗ kia. Hoàn toàn chỉ là an ủi tâm lý, thứ này đối diện với sự tồn tại đặc biệt chẳng có tác dụng gì.
Tiếng hét ấy chỉ vang lên một lần mà thôi.
Sau đó lại là sự im lặng tuyệt đối.
Thành thật mà nói, những nơi như thế này thực sự khiến người ta sụp đổ.
Nếu lúc này có thể nhìn thấy đèn đường ngoài kia? Hoặc nghe một tiếng còi ô tô, đều là sự ban ân của trời đất, cũng sẽ không khiến người ta căng thẳng đến vậy.
“Đây cũng là lần đầu tôi nghe được âm thanh này.” A Quân thì thào tự nói thầm.
Tôi nhìn anh ấy một cái. Anh ấy sợ đến mức vẻ mặt dại ra.
Tiếng thét của phụ nữ?
Tôi ép mình phải bình tĩnh lại.
Bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ một vài câu mà vị cao nhân đã qua đời kia từng nói với tôi.
Đó là, con người và ma có thể chung sống hòa bình.
Điều kiện là phải tôn trọng lẫn nhau.
Trên đời này, những lệ quỷ thực sự nguy hiểm cũng không nhiều.
Nếu không, cứ xảy ra chuyện kỳ quái là nhất định sẽ có người chết, thế giới đã loạn từ lâu rồi.
Vì vậy, khi bạn đang ở một khu vực có hai tầng, cái gọi là khu vực hai tầng ấy chính là nơi âm dương giao hòa, thông với nhau.
Tuy cao nhân không nói rõ ràng như vậy, nhưng tôi vẫn tự cho rằng năng lực phân tích của mình đủ mạnh.
Trong môi trường đặc biệt như thế này, đôi khi cần người dũng cảm phát hiện và làm gì đó.
Nhưng không nhất thiết là ác ý.
Tất nhiên, nếu phát hiện nguy hiểm mà cuối cùng không giải quyết được thì vẫn phải chạy.
Chạy càng xa càng tốt.
Bởi vì cho dù là thứ đó, nơi nó có thể đến cũng có giới hạn.
Tôi hoàn toàn tin tưởng vào lời của cao nhân, cũng tin chắc cao nhân thật sự là một người có năng lực.
A Quân sống ở rạp chiếu phim cũ nhiều ngày. Mặc dù chuyện kỳ quái và âm thanh lạ vẫn luôn xuất hiện, nhưng A Quân không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Cô Mã cũng từng nói rằng phải giải quyết, không nên trốn, dường như những lời ấy lại trùng khớp với những gì vị cao nhân đã nói.
Nhưng trước khi làm gì cũng phải điều tra rõ ràng đôi chút về đầu đuôi chuyện này.
A Quân là một người tốt thật thà, nhưng chắc chắn không phải là người cực kỳ thông minh. Cho nên rất nhiều chuyện anh ấy không nghĩ tới.
Ví dụ như vì sợ và kiêng kỵ rạp chiếu phim cũ, anh ấy chưa bao giờ lên tầng hai.
Lại ví dụ như dù đã nhận được thư của cô Mã, nhưng mấy ngày nay A Quân cũng không biết phải làm những gì.
Chỉ đơn giản là sống ở đây thôi.
Đây không phải là thái độ giải quyết vấn đề.
Nhưng tôi cũng không dám tùy tiện đi ra ngoài vào lúc này, chỉ còn cách núp trong phòng.
Một lúc sau.
Không còn một âm thanh kỳ lạ nào. Tôi nhìn sang A Quân hỏi: “Bình thường à?”
A Quân lắc đầu nói: “Có khi sẽ như vậy.”
Tôi gật đầu.
Lại mười phút trôi qua.
Vẫn yên tĩnh.
Tôi kiên trì đi đến cửa.
A Quân căng thẳng, lập tức hỏi: “Cậu muốn đi ra ngoài à?”
“Có đôi khi, nếu anh không bước ra ngoài thì mãi mãi chẳng biết nơi này đang ẩn giấu điều gì.” Tôi thuận miệng trả lời một câu.
Có thể thấy A Quân rất sợ hãi.
“Đây là chuyện của anh, anh không định ra ngoài à?”
A Quân do dự một chút, sau đó mang theo vẻ mặt như đang giằng co dữ dội trong lòng, cũng bước lại gần.
Trong tay vẫn cầm cây gậy gỗ.
Tôi từ từ mở cửa.
Đèn trên hành lang đã tắt.
Trên tường hành lang cũng không sáng.
Sau khi A Quân bước ra thì lập tức đi đến chỗ công tắc, nhưng bấm vài lần, A Quân hoảng sợ nhìn qua nói: “Không sáng?”
Không sáng?
Tôi lập tức quay đầu nhìn đèn trong phòng, vẫn sáng.
Vậy chắc chắn không phải mất điện.
Đèn hành lang bị hỏng?
Để an ủi bản thân, tôi chỉ có thể nghĩ như vậy.
A Quân lấy đèn pin ra, nhưng vẫn hỏi: “Thật sự ra ngoài vào buổi tối sao?”
Rõ ràng A Quân chưa bao giờ rời khỏi phòng vào ban đêm.
Đây xem như là cách tự bảo vệ của anh ấy.
Ổn định tinh thần đang căng thẳng của mình.
Tôi cầm đèn pin đi trước.
Tầng hai? Tôi cũng không dám lên đó vào ban đêm. Tôi đi thẳng tới cửa phòng chiếu phim.
Cửa đóng rồi, nhưng không khóa.
Ngay lúc tôi và A Quân đều do dự đứng trước cửa. Bên trong đột nhiên vang lên tiếng hát tuồng.
A Quân lập tức kinh ngạc nói: “Lại nữa rồi, lại là kịch Hoàng Mai.”
Nghe không hiểu lắm, nhưng A Quân nói đúng, hơn nữa A Quân còn lập tức lẩm bẩm: “Nữ Trạng Nguyên, hôm đó tôi nghe được thì có về tra xem một chút.”
Kịch Hoàng Mai? Nữ Trạng Nguyên?
Một phòng chiếu phim bỏ hoang.
Một hành lang tối tăm chỉ có ánh sáng đèn pin soi được.
Giọng hát của kịch Hoàng Mai âm u đáng sợ.
A Quân sợ tới mức nắm lấy cánh tay tôi.
Tôi không phủ nhận, lúc đó tôi thực sự sợ đến mềm chân.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm người, thậm chí muốn chạy khỏi nơi này.
Tôi không phải là kiểu lý trí chiến thắng sợ hãi.
Tôi phải ăn ngay nói thật, lúc ấy tôi thật sự vì sợ hãi cực độ nên cơ thể không đứng vững, nên tay vô tình chạm vào cửa phòng chiếu phim.
Cửa lập tức mở ra.
Trong khoảnh khắc ấy, giọng hát tuồng biến mất.
Trong phòng chiếu tối đen như mực.
A Quân vì hành động của tôi cũng sợ tới mức hét lên một tiếng, nhưng sau đó lập tức ngậm miệng lại nhìn tôi.
Tôi biết anh ấy nghĩ tôi cố ý.
Cả phòng chiếu phim lớn như vậy mà không có một bóng người. Đèn pin chiếu lên sân khấu, cũng không có một bóng người.
“Lúc nãy tiếng hát tuồng là phát ra từ bên trong chỗ này phải không?”
Thật ra, tôi cực kỳ chắc chắn đã nghe thấy rõ ràng, đúng là phát ra từ phòng chiếu. Nhưng tôi vẫn theo bản năng nhìn sang A Quân hỏi một câu.
A Quân chớp mắt, nắm chặt gậy gỗ, gật đầu.
Thở dài một hơi, tôi cầm đèn pin bước vào.
A Quân đi ngay sát bên tôi, nếu chỉ có một mình tôi? Thật sự chưa chắc tôi dám bước vào.
Nhiệt độ trong phòng chiếu rõ ràng lạnh hơn ngoài hành lang một chút. Mặc dù không quá rõ ràng, tôi vẫn có thể cảm nhận được.
Tôi và A Quân đi tới chỗ ngồi kia.
A Quân nhìn tôi, dường như đang chờ tôi quyết định.
Tôi điều chỉnh trạng thái một lúc, rồi chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhìn về phía sân khấu.
A Quân cầm gậy gỗ đứng ở bên cạnh, nhưng không nhìn sân khấu, mà nhìn thẳng vào tôi. Nhìn ra được, bây giờ tôi đã trở thành trụ cột tinh thần của anh ấy.
Anh ấy là người không có sáng kiến gì, đã quen nghe theo ý kiến người khác.
Nhưng anh ấy sẽ không làm phiền tôi gì cả, điều này là một điểm khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Con trai của A Quân chắc chắn đã nhìn thấy gì đó. Có lẽ cô Mã cũng vậy?
Nhưng rốt cuộc thì họ đã nhìn thấy gì?
Lúc nãy nghe tiếng kịch Hoàng Mai, A Quân nói là hát Nữ Trạng Nguyên? Chẳng lẽ họ thứ nhìn thấy là cái này?
Tôi ngồi đây suy nghĩ một lúc rồi đứng dậy.
A Quân lập tức nhìn tôi hỏi: “Đi à?”
Tôi gật đầu, A Quân vội quay người đi về phía cửa.
Kịch Hoàng Mai? Nữ Trạng Nguyên? Trong lòng tôi vẫn đang suy nghĩ về những thứ này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
