Khi một người rơi vào hoàn cảnh cô độc, không còn ai để bấu víu.
Khi mọi thứ thực sự tồn tại.
Một người xa lạ đưa tay giúp đỡ, chẳng ai nỡ từ chối.
Khi A Quân đồng ý, tôi biết bài viết của anh ấy đều là thật.
Ở đây tôi muốn nói rõ một chút. Trong khoảng thời gian này, tôi cũng đọc những bài viết khác, nhưng không có cơ hội tham gia.
Thế nên thật giả không ai biết được.
Tục ngữ có câu, thường đi bên bờ sông, làm sao không ướt giày.
Tôi biết mình sớm muộn gì cũng sẽ chết trên con đường tò mò này. Nhưng đã có những chuyện, một khi bắt đầu rồi thì thật sự không cách nào dừng lại.
Bởi vì cái cảm giác sợ hãi và kích thích chân thật ấy đủ khiến con người ta chìm sâu vào đó, không sao thoát ra được.
Một thị trấn hẻo lánh.
Máy bay, sau đó là xe lửa màu xanh.
Vất vả gần hai ngày trời tôi mới tới nơi này.
Vừa bước ra khỏi nhà ga, tôi đã thấy A Quân giơ tấm bảng đứng đợi. Trông hơi buồn cười, vì rõ ràng chúng tôi đã lưu số điện thoại của nhau.
Điều này cũng có thể thấy, hình như A Quân rất thật thà. Những người như vậy sẽ không gây nhiều phiền phức khi hợp tác.
Tinh thần của A Quân xem ra vẫn ổn, chưa đến mức sắp chết. Tôi định kiếm quán ăn gần nhà ga để lót dạ một chút.
Nhưng A Quân lại kéo tôi đến một nơi cách xa nhà ga. Lý do rất đơn giản, đồ ngon mà rẻ.
Tôi không thiếu tiền, nhưng tôi thích kiểu bạn đồng hành như vậy.
Gọi ba món.
Nói thật, chỗ hẻo lánh như thế này mà lượng thức ăn thật sự rất lớn, hơn nữa giá cả lại rẻ. Ăn mới được một nửa đã no căng, còn chưa tốn đến một trăm tệ. Khiến tôi cảm nhận rõ ràng rằng ở thế giới này, kiểu cuộc sống nào cũng tồn tại.
Tiền ăn là A Quân trả, tôi không tranh với anh ấy.
Ăn xong thì còn chưa đến ba giờ chiều.
Tôi và A Quân bắt một chiếc xe đặc trưng ở nơi này, xe ba bánh chạy về rạp chiếu phim cũ nơi anh ấy đang ở.
Vì là xe ba bánh, nên trên đường cũng khó mà trò chuyện với nhau.
Sau khi xuống xe, đập vào mắt tôi thật sự là một căn nhà.
Rất lớn.
A Quân nói: “Đến rồi, hiện tại chỉ còn một mình tôi ở đây.”
Tôi hỏi: “Dạo này có xảy ra chuyện gì không?”
A Quân cười khổ đáp: “Còn chưa đến mức chết, nhưng mỗi tối đều có chuyện kỳ quái xuất hiện.”
Khi tôi gặp A Quân, đã là ngày thứ sáu kể từ bài đăng thứ hai của anh ấy.
A Quân còn cười ngốc nghếch nói nhỏ: “Tôi cứ tưởng mình sắp chết thật rồi.”
Mặc dù lộ ra nụ cười ngốc nghếch, nhưng tôi cảm nhận được sự bất lực và tuyệt vọng của A Quân.
Vợ và con không quay lại.
Ý của A Quân là bây giờ chính anh ấy cũng không biết phải làm gì.
Cao nhân mà tôi quen thì đã qua đời rồi!
Hiện tại tôi cũng bó tay hết cách.
A Quân vẫn thật thà như vậy, cuối cùng còn xác nhận lại một lần nữa xem tôi có thật sự ở lại cùng anh ấy hay không.
Hơn nữa, anh ấy còn chủ động nói chỗ này rất đáng sợ, thật ra tôi không nhất thiết phải dính vào.
Nhưng bản tính tôi vốn hơi cố chấp.
Tôi quyết định ở lại.
Lần đầu tiên bước vào rạp chiếu phim cũ, tôi đã cảm thấy âm u, có luồng khí lạnh lẽo kỳ lạ phả ra.
A Quân nhìn thấy sự khác thường của tôi, lập tức nói nhỏ: “Tôi quen rồi, hơi lạnh đúng không.”
Tôi căng thẳng gật đầu.
Căn nhà ở rạp chiếu phim cũ thật sự rất lớn, mà càng lớn thì càng khiến người ta bất an.
A Quân nhân lúc trời chưa tối dẫn tôi đi xem phòng chiếu phim trước.
Rất rộng, hơn trăm ghế. Phía trước là sân khấu, cũng là màn hình để chiếu phim.
Hoàn cảnh nơi này khiến tôi có cảm giác như đang thấy rạp chiếu phim cũ trong phim truyền hình thập niên 90.
Nhưng được bảo quản khá tốt.
Không bẩn.
Tôi và A Quân đi đến hàng ghế đầu tiên, A Quân chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh nói: “Chính chỗ này.”
Tôi lập tức nhìn sang.
Con trai của A Quân và cô Mã đều ngồi ở đây.
Sau đó cô Mã qua đời.
Tim tôi lập tức nhảy lên, không biết có phải vì nơi này quá đặc biệt hay không.
Nói chung là tôi còn thấp thỏm sợ hãi hơn cả hai lần trước.
Cầu thang dẫn lên tầng hai.
Lúc này trời cũng dần tối.
A Quân dẫn tôi đi rồi đứng lại ở chỗ này. Sau đó, anh ấy vẫn còn sợ hãi trong lòng, lẩm bẩm: “Tầng hai tôi cũng chưa dám lên nữa, từ khi nghe tiếng bước chân thì lại càng không dám.”
Tôi gật đầu.
A Quân còn nói thêm: “Các cụ già từng nói, nơi càng nguy hiểm càng phải tránh xa, nhiều khi tò mò chính là điềm báo tử vong.”
Tôi cười khổ.
Giống như đang nói về tôi.
Nhưng đối mặt với A Quân thế này, tôi cũng không để ý.
Buổi tối, tôi và A Quân ở trong phòng ngủ của anh ấy.
Bên ngoài giờ đã tối đen như mực.
Những ngôi sao lác đác trên bầu trời đêm chẳng hề nổi bật, ánh trăng cũng có chút u ám. Sự yên tĩnh xung quanh lập tức khiến bầu không khí thêm phần đáng sợ.
A Quân bình tĩnh hơn tôi, có lẽ giống như anh ấy nói, anh ấy đã quen rồi.
Trước khi xảy ra chuyện lạ, tôi và A Quân nói chuyện một lúc.
Anh ấy là một người thật thà, cũng chẳng có chủ kiến gì. Cho nên sau khi đọc thư của cô Mã xong, anh ấy cũng không biết nên làm gì.
Càng không nghĩ đến việc tìm cao nhân.
Thứ nhất không có tiền, thứ hai theo suy nghĩ của anh ấy thì cô Mã chính là cao nhân, mà bà còn chết rồi.
Nghe có vẻ buồn cười, nhưng nghĩ kỹ lại cũng có lý.
A Quân đưa tôi xem thư của cô Mã. Nét chữ rất nguệch ngoạc, có chỗ còn sai chính tả. Trình độ như vậy, một bà cụ viết thì đúng là thật rồi.
A Quân nói buổi tối cũng không có thời gian chính xác, lúc sớm lúc muộn.
Nên anh ấy cũng không đoán được trước.
Nhưng chắc chắn mỗi đêm đều xảy ra chuyện kỳ quái, đôi khi còn khác nhau nữa.
Có điều anh ấy không định kể chi tiết, vì tôi đã ở đây rồi, tự mình cảm nhận sẽ rõ hơn.
Tôi gật đầu.
Nghe nhiều đến mấy cũng không bằng tự mình trải qua mới thấy thật.
Đêm xuống.
Tiếng mèo hoang kêu mà A Quân từng nói vang lên, nghe thật sự rất giống tiếng khóc của trẻ con, tiếng gào khóc.
Nhưng đúng là cũng na ná như tiếng mèo hoang kêu vậy.
Tôi nhìn đồng hồ, 9 giờ rưỡi tối.
Tôi chợt nhận ra mỗi đêm A Quân đã trải qua những gì.
Đây còn là vì bên cạnh tôi có người, nếu đổi lại chỉ còn mỗi mình tôi? Tôi còn dám ở lại sao?
Nghĩ một lát, tôi lắc đầu, nhìn sang A Quân, căng thẳng hỏi: “Anh thật sự tin lời cô Mã nói, rồi cứ ở lại như vậy sao?”
A Quân cười khổ, bất lực nói nhỏ: “Tin hay không cũng phải ở lại, tôi không thuê nhà nổi, còn phải nuôi con, tôi biết làm sao đây? Nơi tốt như vậy mà không ở thì chẳng phải lãng phí sao.”
Lời của A Quân nhất thời làm cho mặt tôi nóng lên.
Tôi thậm chí còn bắt đầu tự xem xét lại bản thân, có phải mình đã sống quá ung dung rồi không.
Tiếng mèo hoang kêu kéo dài gần mười phút rồi biến mất.
Sau khi tiếng mèo hoang kêu biến mất, A Quân nhìn tôi, sắc mặt khó coi nói: “Đây chỉ là mới bắt đầu thôi, cũng là thứ ít đáng sợ nhất!”
Tôi lập tức hít vào một hơi lạnh rồi hỏi: “Vậy còn cái gì nữa à? Thứ anh chưa từng kể?”
A Quân gật đầu nói: “Mấy ngày nay, thật lòng mà nói, tôi cứ như đang sống trong địa ngục. Điều duy nhất may mắn là tôi vẫn còn sống.”
Lời nói của A Quân lập tức khiến tôi chìm vào sợ hãi.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
