Vợ của A Quân lập tức chạy tới, trước tiên là mắng con một trận, trách đứa nhỏ đêm hôm khuya khoắt chạy ra phía sau làm gì, không ngoan ngoãn ở bên cạnh mình.
A Quân cũng không khuyên can, có lúc trẻ con phải bị mắng vài câu mới nhớ lâu. Đứa nhỏ vô cùng bình tĩnh, để mặc mẹ mắng một hồi mà chẳng hé răng cãi lại.
Lúc này A Quân mới bước tới, nói: “Được rồi, mắng hai câu được rồi, sau này phải nghe lời, biết chưa?”
Đứa nhỏ gật đầu, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn về phía góc tường của căn nhà.
Tòa nhà này nằm ở vị trí khá đặc biệt, phía sau tòa nhà chính là một ngọn đồi trọc. Núi này không lớn, hơn nữa cây cối rất ít, cho nên đều gọi là đồi trọc.
Tên ở nhà của đứa nhỏ là Tiểu Đinh.
Tiểu Đinh đột nhiên nở nụ cười khó hiểu. Đêm hôm khuya khoắt, một đứa nhỏ năm tuổi lại đột nhiên cười kỳ quái thế này?
Cả A Quân và vợ đều giật thót.
A Quân và vợ cùng nhìn theo.
Nhưng bên kia chẳng có gì. Mặc dù trời tối, nhưng nếu có người đứng đó thì vẫn nhìn ra được.
Vợ lập tức kéo cánh tay đứa nhỏ, hỏi: “Tiểu Đinh, con nhìn cái gì vậy?”
Đứa nhỏ lập tức chỉ qua, nói: “Vừa nãy con chơi với một người bạn.”
Bạn?
A Quân lập tức tức giận chạy qua. Lúc đó A Quân cho rằng có khi nào là bọn buôn người hay không? Nhưng sau khi chạy tới lại phát hiện hoàn toàn không có ai cả.
Nghĩ kỹ lại thì cũng đúng, nếu là bọn buôn người, đứa nhỏ đã bị bắt cóc đi từ lâu. Hơn nữa, bọn buôn người cũng chẳng thèm tới một nơi như thế này.
Có lẽ bạn mà đứa nhỏ nói chỉ là một con mèo hoang.
A Quân quay người trở lại, nhìn con rồi hỏi: “Bạn nào?”
Không ngờ đứa nhỏ lại lắc đầu. Nó đang phủ nhận những gì mình vừa nói?
Nhưng một đứa trẻ năm tuổi thì hiểu được điều gì?
A Quân và vợ cũng không để ý lắm. Sau đó, họ lại đến quét dọn mấy lần nữa, cũng chẳng xảy ra chuyện gì.
Nửa tháng sau, rạp chiếu phim cũ cuối cùng đã được dọn dẹp xong.
Cả nhà A Quân chuyển vào ở.
Những ngày đầu tiên rất yên bình, A Quân và vợ đều rất hài lòng.
Chỉ có điều duy nhất không tốt chính là xung quanh rạp chiếu phim cũ chẳng có lấy một nhà dân, nhìn vào thì hơi âm u hoang vắng.
Một số phòng ở tầng một cũng bắt đầu có công dụng, để đồ linh tinh, còn có thể làm chút dưa muối các loại.
Ở vùng nhỏ này, hầu như nhà nào cũng tự muối dưa cả.
Lần đầu tiên xảy ra chuyện lạ là vào một buổi tối.
Ăn cơm xong, hai vợ chồng bắt đầu bận rộn việc của mình. Đứa nhỏ tự chơi trong rạp chiếu phim cũ.
Bởi vì cửa chính đã khóa, nên họ không lo nó sẽ chạy ra ngoài.
Nhưng đến gần chín giờ tối. Vợ bận xong thì lại lẩm bẩm: “Con đâu?”
Lúc này A Quân cũng đặt đồ trong tay xuống, nói: “Không sao, cửa lớn khóa rồi, nó không ra ngoài được đâu.”
Vợ gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.
Đứa trẻ năm tuổi, chín giờ tối cũng là lúc phải đi ngủ rồi.
Nhưng lạ một điều, vợ đi ra ngoài gọi mấy tiếng mà chẳng có phản ứng gì. Trước đây gọi một tiếng là đứa nhỏ đã trả lời ngay lập tức.
Vợ có chút luống cuống, lập tức đi tìm kiếm đứa bé trong rạp chiếu phim cũ.
Tìm khắp lầu một, cuối cùng vợ mới thấy đứa bé đang ngồi một mình trên ghế ở sảnh rạp chiếu phim.
Một người ngồi trên chiếc ghế ở phía trước.
Vợ lập tức tức giận la mắng rồi đi qua. Đang định mắng đứa nhỏ, nhưng nhìn thấy đứa nhỏ cứ cười ngốc, đôi mắt còn dán chặt lên sân khấu phía trước?
Vợ A Quân lập tức luống cuống, kéo đứa nhỏ đi ra ngoài.
Kỳ quái nhất chính là lúc bước đến cửa phòng chiếu phim, đứa nhỏ bỗng quay đầu lại, vẫy tay với khoảng không phía sau.
Lần này làm vợ A Quân sợ rồi.
Cô ôm con chạy một mạch về phòng, sau đó kể chuyện này cho A Quân. Sau khi nghe xong, A Quân cũng lập tức căng thẳng.
Nhưng anh là kiểu người cố chấp, không chấp nhận bỏ qua dễ dàng như vậy.
Hỏi con?
Đứa nhỏ chỉ liên tục lắc đầu, không chịu nói cái gì. Dọa mạnh chút thì nó mếu máo khóc, không có cách nào.
A Quân chỉ có thể dặn vợ trông con, một mình anh đi ra ngoài.
Bật đèn lên.
Sảnh rạp chiếu phim sáng trưng. Ở đây có hàng trăm chỗ ngồi. Phía trước là sân khấu, ngày trước từng diễn kịch ca múa, cũng từng chiếu phim.
Hiện tại kiểu rạp chiếu phim này lỗi thời nên bỏ hoang lâu rồi.
A Quân dựa theo miêu tả của vợ đi tới phía trước, đứng ở chỗ đứa nhỏ từng ngồi.
Đứa nhỏ cười ngốc nhìn lên sân khấu? Hơn nữa dáng vẻ còn rất nghiêm túc, giống như là đang nhìn cái gì đó?
Con trai năm tuổi vốn khó đoán, ngồi yên thật thà như vậy chắc chắn đang nhìn gì đó. Nhưng khi A Quân ngồi xuống, lại không nhìn thấy gì cả.
Đúng lúc này!
Cái tiếng như mèo hoang kêu đột nhiên lại xuất hiện. A Quân sợ tới mức theo bản năng hét lên: “Ai?”
Đương nhiên không ai trả lời.
Cả phòng chiếu phim trống trải, ngoài anh ra không có ai khác. A Quân sợ đến mức không dám ở lại chỗ này nữa, vội vã trở về phòng.
Đứa nhỏ rất nhanh đã ngủ. Trẻ con năm tuổi đều vậy, ngủ rất nhanh.
Vốn cũng không có gì.
10 giờ tối, A Quân tắt đèn chuẩn bị đi ngủ.
Ngay lúc vừa mới tắt đèn xong, anh nghe rõ ràng tiếng con trai nói mớ.
Mắt nhắm nghiền, miệng lại lẩm bẩm: “Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái.”
Đứa nhỏ đang đếm? Một, hai, ba, bốn?
Có ý nghĩa gì?
Là bốn cái gì?
Vợ lo lắng nói thầm: “Ba nó, trước giờ con trai chúng ta đâu có tật nói mớ đâu!”
A Quân lập tức hỏi: “Chưa bao giờ?”
Vợ A Quân rất chắc chắn gật đầu nói: “Chưa bao giờ.”
Vợ A Quân đột nhiên nhớ tới gì đó, sau đó căng thẳng hỏi: “Có khi nào là lúc nãy ở phòng chiếu trong rạp chiếu phim, đứa nhỏ nhìn thấy cái gì không? Có bốn cái?”
A Quân lập tức dựng tóc gáy.
“Ba nó, người ta vẫn bảo trẻ con mắt sáng, có thể nhìn thấy thứ mà người lớn không thấy, có phải là…”
A Quân lập tức ngắt lời vợ, dạy dỗ: “Đừng nói linh tinh nữa, có thể có chuyện gì chứ, ngủ đi.”
Vợ A Quân không dám nhắc lại, run rẩy nằm xuống.
Khi gần khi xa, có lúc nghe như ngay sát bên tai. Nhưng cũng may là một đêm an toàn, không có chuyện gì đáng sợ xảy ra ngoài việc đứa nhỏ nói mớ.
Sáng hôm sau, A Quân đi làm, cố ý mua một chai rượu ngon với ít đồ nhắm, mang tới chỗ bác bảo vệ lớn tuổi.
Uống đến nửa chừng, A Quân mới dò hỏi: “Bác ơi, bác có biết cái rạp chiếu phim cũ của đơn vị mình không?”
A Quân vừa mới được điều tới đây không bao lâu, nên anh không biết nhiều chuyện.
Bác bảo vệ nghe vậy, lập tức hỏi ngược lại: “Cháu hỏi cái này làm gì?”
“À, đơn vị hết nhà ở rồi, nên cháu chuyển vào đó ở tạm.”
“Cháu ở trong cái rạp chiếu phim đó rồi?”
A Quân căng thẳng gật đầu.
Sắc mặt bác bảo vệ đột nhiên thay đổi. Sau khi ông uống một ngụm rượu, nheo mắt lại, nói: “Vậy thì nghe bác khuyên một câu, mau dọn đi, nơi đó không sạch sẽ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
