Nhà hát kịch bị ma ám (rạp chiếu phim).
Khi tôi nhìn thấy bài viết này, tôi lập tức nhận được một chút tin tức.
Sự kiện hỏi đường lúc nửa đêm, A Quân đã chuyển nhà rồi, anh ta không dám ở chỗ đó nữa.
Kết quả của cảnh sát cũng xuất hiện. Hài cốt là của một cô gái trẻ, mà còn là chuyện của mấy chục năm trước.
Nguyên nhân tử vong: bị ngạt thở, bị sát hại.
Trở lại chuyện chính.
Nhà hát kịch bị ma ám, bài đăng này hồi đó cực kỳ hot. Bởi vì cái tên thật sự rất thu hút ánh mắt người xem.
Tôi cũng bị cái tiêu đề này hấp dẫn ngay lập tức.
Người đăng bài là A Quân.
Vì có bài học từ trước rồi.
Những thứ này hoàn toàn có thể mang ra nói dối được.
Nguyên nhân của chuyện này là vì A Quân nghèo, lại làm trong công ty nhà nước nhưng không được phân nhà.
Cuối cùng, giám đốc công ty thật sự khó xử và gặp nhiều trở ngại, nên tặng cho anh một nhà hát kịch cũ (rạp chiếu phim) mà công ty đã không còn dùng nữa, cho anh ấy sử dụng.
Lúc ấy A Quân còn đăng hai tấm hình chụp nơi đó lên bài viết. Khiến người ta có cảm giác như chuyện ấy thật sự đã xảy ra.
Ban đầu, nhà hát kịch cũ hoạt động theo mô hình của một rạp chiếu phim. Những dịp lễ tết hoặc ngày đặc biệt sẽ chiếu phim miễn phí cho công nhân viên chức. Khi họp hội nghị lớn cũng sẽ dùng đến.
Thời đó xem như là một nơi rất náo nhiệt.
Sau này, vì tình huống đặc biệt nên được đổi thành nhà hát kịch. Cái gọi là nhà hát kịch ở đây không phải kiểu nhà hát kịch truyền thống. Mà là văn nghệ địa phương, sở dĩ gọi như vậy chỉ để nghe có vẻ sang trọng hơn thôi.
Rạp chiếu phim cũ này được chia làm hai tầng. Diện tích cũng không nhỏ, bên trong còn rất nhiều phòng.
Vì đã bỏ hoang một thời gian, cho nên hiện tại nhìn vào có chút tiêu điều.
Trong một cái sân lớn.
Trên sân là cỏ dại mọc um tùm, vô cùng hoang vu. Tòa nhà cũ của rạp chiếu phim cũ ở ngay bên trong.
Vẫn là kiểu tường gạch đỏ kiểu cũ, nhiều chỗ đã tróc ra rồi, nhưng nhà xây vẫn còn rất kiên cố.
Có một nơi rộng như vậy để ở, lại không tốn tiền, lúc đó A Quân thật sự rất mừng. Dọn dẹp sạch sẽ, cả một nơi rộng lớn như thế thuộc về mình, cũng là một chuyện vui.
Cho nên cũng không suy nghĩ nhiều.
Để vợ con được ở thoải mái, anh đến trước vài ngày để dọn dẹp một mình.
Cánh cửa sắt cũ kỹ, tường rào cao khoảng hai mét. Bước vào giống như đi vào tù vậy.
Lần đầu đến là buổi chiều, hôm đó là chủ nhật nên được nghỉ.
A Quân mang theo khá nhiều đồ để chuẩn bị dọn dẹp.
Theo như lời anh ấy kể, ngay khi vừa mở cánh cổng sắt đó, anh cảm thấy âm u.
Cánh cửa của rạp chiếu phim cũ là cánh cửa gỗ màu đỏ. Đã có nhiều chỗ lớp sơn đỏ bị bong tróc.
Khi mở cửa còn nghe những âm thanh kỳ lạ.
Chỗ này có chút kỳ quái, dù là ban ngày cũng rất ít người tới đây, hoặc nói đúng hơn là chẳng ai tới cả.
Đẩy cửa bước vào, hít vào toàn là mùi bụi bặm.
Bên trong là một hành lang, bên trái là sảnh xem phim, đối diện cửa là cầu thang, bên phải có vài căn phòng.
Nơi rộng như vậy, A Quân nói lúc ấy mình nghĩ cũng thấy rất hào hứng.
Nhưng rộng thì dọn cũng cực kỳ vất vả. Không để ý thì trời đã sắp tối, chính anh cũng không phát hiện.
Khi đang dọn hăng say, anh nghe thấy một tiếng động kỳ lạ.
Tiếng trẻ con khóc.
Nghe rất rõ ràng.
Lúc ấy A Quân cực kỳ hoảng sợ.
Nhưng sau đó lại nghĩ, chắc là mèo hoang kêu.
Ở đây phải nói thêm một chút.
Chắc ai cũng từng gặp, vào buổi tối, mèo hoang đôi khi sẽ kêu giống như trẻ con khóc.
Âm thanh kia nghe không khác gì tiếng trẻ con khóc quấy, nhất là vào lúc đêm khuya yên tĩnh, nếu chỉ ở nhà một mình mà nghe thấy thì thật sự sẽ sợ lắm.
Tôi từng bị một lần, hồi còn nhỏ, làm tôi sợ muốn chết.
A Quân cũng nghĩ như vậy nên không để tâm. Bản thân còn muốn làm nhanh một chút, để sớm chuyển vào ở.
Nhưng kỳ lạ chính là âm thanh này cứ lặp đi lặp lại, không chịu dừng.
Nửa tiếng trôi qua, âm thanh vẫn không ngừng.
Lúc ấy A Quân nhìn đồng hồ, tám giờ rưỡi tối!
Bên ngoài, trời đã hoàn toàn tối đen.
Lúc này A Quân bắt đầu sợ hãi. Cho dù là mèo kêu đi nữa, nghe cũng đủ rợn người. Hơn nữa ở nơi này, trước không có làng, sau không có phố.
Đêm khuya yên tĩnh, ai mà không sợ?
A Quân không định dọn nữa mà nhanh chóng đi ra ngoài.
Tuy rằng nơi này không có người ở, nhưng điện vẫn chưa bị cắt. A Quân tắt đèn rồi đi ra ngoài. Bên ngoài âm u kỳ lạ, anh nhớ rõ, lúc ấy rất lạnh.
Anh run lên mấy cái liên tục. Lúc đó tuy chưa phải vào đúng đỉnh điểm mùa hè, nhưng tuyệt đối cũng không thể lạnh lẽo đến như vậy.
Cái lạnh đó giống như có ai đứng ở bên cạnh, cố ý thổi vào gáy bạn.
Đột nhiên!
Phía sau lại vang lên âm thanh kinh khủng ấy. Hơn nữa, lần này nghe còn rõ ràng hơn.
A Quân sợ đến mức bỏ chạy thẳng cẳng, không dám quay đầu lại. Về đến nhà, tối hôm đó anh phát sốt ngay trong đêm.
Sốt đến 40 độ.
Một người lớn bị sốt 40 độ cũng không phải chuyện nhỏ.
Anh nghe vợ mình kể lại, đêm đó anh nói mê suốt, nhưng đến sáng hôm sau, mặt trời vừa mọc thì hết sốt.
Nhưng A Quân thì không nhớ được gì cả. Anh cũng không quá quan tâm.
Buổi tối mèo kêu mà thôi. Hơn nữa, buổi tối đột nhiên chuyển lạnh, bản thân lại sợ hãi nên bị nhiễm lạnh là chuyện hợp lý.
Nhưng rạp chiếu phim cũ thì vẫn phải dọn.
Chiều thứ tư, đơn vị có hoạt động nên A Quân được tan làm sớm. Anh dẫn vợ và con trai tới quét dọn, cũng coi như lấy thêm can đảm, không để bản thân suy nghĩ quá nhiều.
Ban đầu chẳng có chuyện gì xảy ra. Con trai cũng chơi rất vui vẻ.
Nhưng từ từ đến tối.
Anh và vợ vẫn đang dọn dẹp, không phải chỉ đơn giản dọn một căn phòng, mà là chuẩn bị dọn sạch toàn bộ tầng một.
Sau này làm gì cũng tiện.
Rất bình thường, con người mà, nếu mình có cơ hội thì chẳng ai lại không tận dụng. Nơi rộng như thế, chỉ dùng một phòng thì có vẻ không thích hợp.
Thế nhưng, âm thanh kia lại xuất hiện.
Vợ lập tức căng thẳng nhìn sang A Quân nói: “Có phải mèo hoang đang kêu không?”
A Quân không cho là nghiêm trọng, gật đầu nói: “Nơi này bỏ không lâu rồi, có mèo hoang cũng bình thường.”
Có người bên cạnh, gan của A Quân đúng là lớn hơn thật.
Vợ cũng không nghĩ nhiều.
Âm thanh kéo dài một lúc, rồi nó đột nhiên thay đổi.
Giống như mèo hoang bị thứ gì đó đánh trúng, âm thanh trở nên điên cuồng.
Lúc này vợ A Quân mới nhớ ra gọi: “Con trai.”
A Quân cũng kịp phản ứng, hai vợ chồng lập tức chạy ra ngoài. Nếu bị mèo hoang cào thì nguy hiểm lắm.
Trẻ con vô tư, còn mèo hoang chẳng nể nang gì. Dù sao lúc ấy đứa bé chỉ mới năm tuổi.
Vợ vừa chạy vừa tự trách, trách mình vì mãi quét dọn mà quên mất con.
Hai người chạy thẳng ra sân.
Âm thanh kỳ quái rợn người cũng biến mất một cách khó hiểu.
Con trai năm tuổi một mình đi ra từ phía sau tòa nhà, khuôn mặt thẫn thờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

