Ngay khi tiếng nói vừa dứt thì một giọng nữ cao vút vang lên: "Sao lại trách lên đầu bản cung thế này?"
Nguyễn Hàm Chương quay đầu lại thì thấy Diêu Quý phi cùng Từ Đức phi đang sóng bước đi tới.
Cả hai đều trang điểm đơn giản và vừa nhìn là biết họ vội vàng chạy tới đây chứ không hề ăn vận lộng lẫy.
Nguyễn Hàm Chương không tình nguyện đứng dậy hành lễ với hai người bọn họ.
"Tham kiến Quý phi nương nương, tham kiến Đức phi nương nương."
Diêu Quý phi mắt mày rạng rỡ nụ cười và lên tiếng dịu dàng: "Đều là chị em một nhà cả, ngồi xuống nói chuyện đi."
Cô ấy ngồi vào vị trí chủ tọa và đợi sau khi Từ Đức phi ngồi xuống bên cạnh mới nhìn sang Mục Thượng cung.
"Mục Thượng cung, ban nãy trên đường đi không tiện nói chuyện nên rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Mục Thượng cung hành lễ với hai người rồi đưa tay vỗ ba cái. Cô cô Chân liền dẫn Hồng Tụ vào minh đường và Hồng Tụ quỳ xuống hành lễ.
Cô cô Chân cúi người bẩm báo: "Khởi bẩm Quý phi nương nương và Đức phi nương nương. Hôm nay cung nữ Hồng Tụ của Đường Lê Các bỗng nhiên tới báo rằng trong số bốn sấp lụa Thanh Vân thuộc phần bổng lộc mùa hè được Chức Tạo cục phát cho Nguyễn Bảo lâm nương nương ba ngày trước đều là vải cũ. Vì vậy cô ấy đã đặc biệt mang tới Thượng cung cục để xin Mục Thượng cung định đoạt."
Hồng Tụ quỳ xuống rồi đặt những sấp vải trong tay lên sàn nhà và đưa tay mở ra.
Hai cuộn lụa Thanh Vân này thực sự quá cũ kỹ nên không cần kiểm tra kỹ cũng có thể thấy rõ vấn đề ngay lập tức.
Diêu Quý phi khẽ cau mày.
Cô ấy nhìn Từ Đức phi một cái rồi lại nhìn sang Nguyễn Hàm Chương đang đầy vẻ ấm ức. Sau một hồi trầm ngâm thì cô ấy mới nói: "Cung nhân nào của Chức Tạo cục liên quan đến việc này? Đã tìm được chưa?"
Cô cô Chân bẩm báo: "Đã gọi tới rồi ạ. Lúc đó là cung nữ tam đẳng Hạnh Hoa và Tiểu Đào phụng chỉ đi đưa bổng lộc. Không biết có nên lệnh cho họ vào điện bẩm báo không ạ?"
Không lâu sau thì hai cung nữ trẻ tuổi bước vào trong điện.
Hai người quỳ xuống bên cạnh Hồng Tụ. Cung nữ tên Hạnh Hoa có vẻ hơi sợ hãi nhưng vẫn nói: "Khởi bẩm Quý phi nương nương và Đức phi nương nương. Lụa Thanh Vân là do chúng nô tỳ cùng nhau đưa đến Đường Lê Các. Lúc đó là do Hồng Tụ tỷ tỷ kiểm tra và sau khi xác nhận không có sai sót mới được đưa vào kho. Hồng Tụ tỷ tỷ đã có mặt trong suốt quá trình đó nên nếu lúc đó lụa Thanh Vân có vấn đề thì tại sao cô ấy không nói mà phải đợi ba ngày sau mới tới tố cáo ạ?"
Câu nói này đã đánh trúng vào điểm mấu chốt.
Nguyễn Hàm Chương ngạc nhiên nhìn cô ấy một cái. Cô bé này tuy còn trẻ và chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi nhưng lại không phải là một đứa trẻ ngốc nghếch.
Thế nhưng Hồng Tụ cũng không hề bối rối.
Cô ấy hành lễ rồi nói: "Khởi bẩm nương nương. Bảo lâm nương nương của chúng nô tỳ mới vào cung nên không mấy am hiểu các sự việc trong cung. Ngày vải vóc được đưa đến thì nương nương đang hầu giá ở cung Càn Nguyên còn cô cô Bội Lan thì đang bị bệnh nên nô tỳ bận rộn không dứt ra được và đã không kiểm tra kỹ vải vóc. Chuyện này đúng là lỗi của nô tỳ."
"Hôm nay nương nương muốn dùng vải mới phát hiện ra vải có vấn đề nên mới phái nô tỳ đến Thượng cung cục để cầu một lời giải thích."
Hồng Tụ cúi người dập đầu với thái độ cực kỳ cung kính.
"Các vị nương nương và các vị cô cô đều biết rất rõ rằng số vải này nhìn một cái là biết đã được lưu kho nhiều năm và bị thấm nước mưa nên mới dẫn đến ẩm mốc mục nát. Người ta đã đặc biệt quấn thêm một vòng vải mới ở bên ngoài để lừa dối cho qua chuyện."
"Nương nương của chúng nô tỳ đơn thuần nên không hiểu những mưu mô lắt léo này nhưng người đưa vải chắc chắn biết rõ cách làm thế nào để lừa phỉnh những phi tần mới vào cung."
Lời nói này hoàn toàn không hề nể mặt chút nào.
Từ Đức phi ngay lập tức sa sầm nét mặt: "Láo xược!"
Từ Đức phi vốn dĩ không phải là người dễ đối phó.
Cô ấy xuất thân từ gia đình huân quý nên tính cách mạnh mẽ và làm việc quyết đoán. Thậm chí ngay cả khi đối mặt với Nhân Huệ Thái hậu thì cô ấy vẫn luôn giữ vững thân phận chứ không bao giờ chịu cúi đầu phục tùng.
Câu nói "láo xược" này được thốt ra một cách đầy uy lực và vô cùng đanh thép.
Hồng Tụ sợ tới mức run bắn cả người. Cả ba cung nữ đều quỳ rạp xuống đất và không dám ngẩng đầu lên.
Từ Đức phi lạnh lùng liếc nhìn Nguyễn Hàm Chương rồi bưng chén trà lên nhấp một ngụm mới lạnh lùng nói: "Bổng lộc mùa hè là do trong cung thống nhất phát ra và được Chức Tạo cục phân phối đến các cung. Vì công việc của Chức Tạo cục bận rộn nên các cung phải chia làm hai ngày mới có thể phát xong. Ba ngày trước là đợt thứ hai dành cho các phi tần dưới hàng Cửu tần."
Từ Đức phi đúng là rất biết cách nói chuyện.
Khi giải thích sự việc cô ấy còn không quên mỉa mai Nguyễn Hàm Chương một câu.
Cô ấy đang nhắc nhở Nguyễn Hàm Chương rằng cho dù có được sủng ái đến đâu đi chăng nữa thì hiện tại cô cũng chỉ là một Bảo lâm mà thôi.
Cạch một tiếng, Từ Đức phi đặt chén trà xuống.
"Chức Tạo cục làm việc cực kỳ cẩn thận. Vải vóc được chuyển ra từ kho phải đi qua tay cung nữ giữ kho và quản sự cô cô rồi còn phải có cung nữ kiểm tra lại lần cuối thì mới được đem đi giao. Tuyệt đối không bao giờ có thể xảy ra sai sót như vậy được."
Từ Đức phi nhìn thẳng vào Nguyễn Hàm Chương: "Nguyễn Bảo lâm, cô định vu khống hãm hại bản cung sao?"
Khí thế của cô ấy rất lấn lướt khiến những phi tần bình thường chắc chắn sẽ phải sợ hãi nhưng Nguyễn Hàm Chương lại chẳng hề e sợ.
Cô hít sâu một hơi rồi thẳng lưng nhìn lại Từ Đức phi.
"Đức phi nương nương, nói suông thì không có bằng chứng. Quy trình mà nương nương nói như thế nào thì thiếp cũng chưa từng tận mắt chứng kiến mà chỉ dựa trên sự thật để nói chuyện thôi. Quý phi nương nương và Đức phi nương nương, hiện tại sự thật đang bày ra trước mắt là Đường Lê Các quả thực đã nhận được bốn sấp vải cũ."
"Hơn nữa số lụa Thanh Vân này chắc chắn được gửi từ Chức Tạo cục đến Đường Lê Các vì trên cuộn vải có ký hiệu của Chức Tạo cục. Khi mở hết ra để kiểm tra thì ở phần sâu nhất bên trong cũng có dấu thép của Chức Tạo cục nên thiếp không thể nào làm giả được."
Nguyễn Hàm Chương cũng phân tích rành mạch để nói rõ mọi chuyện.
Cô dời tầm mắt và nhìn sang Diêu Quý phi.
"Quý phi nương nương, thiếp còn trẻ lại mới vào cung nên không hiểu quy tắc trong cung. Nếu lỡ như vô tình đắc tội với Đức phi nương nương khiến nương nương không thích và cố ý làm khó thiếp thì cũng là chuyện thường tình."
"Nhưng cách hành xử như vậy thực sự khiến người ta phải kinh hồn bạt vía!"
Tốc độ nói của Nguyễn Hàm Chương rất nhanh và không hề cho Từ Đức phi cơ hội mở lời: "Đúng vậy, thiếp ở đây chỉ bị tráo có hai sấp vải thì vốn không phải là chuyện gì lớn lao. Nhưng nếu suy nghĩ sâu xa hơn thì số vải bị tráo đó đã đi đâu và liệu còn có phi tần thấp bé nào khác bị tráo bổng lộc mà không dám lên tiếng hay không? Nếu trong cung cứ duy trì cái thói ức hiếp và lấy đồ cũ thay đồ mới như vậy thì làm sao dám tự hào rằng cung quy nghiêm ngặt và công bằng liêm chính được chứ?"
"Nguyễn Hàm Chương, cô láo xược!"
Từ Đức phi lớn tiếng quát mắng.
"Cô to gan thật đấy, cô định đổ tội cho bản cung tham ô bổng lộc sao?"
Nguyễn Hàm Chương chính là có ý đó.
Chuyện này bất kể thế nào thì chắc chắn cũng không thể tách rời khỏi Chức Tạo cục. Cho dù không phải do Từ Đức phi làm thì cũng là do người thuộc phe cánh của cô ấy ra tay.
Càng loạn càng tốt.
Nghĩ đến đây Nguyễn Hàm Chương càng ngẩng cao đầu và tỏ vẻ kiêu ngạo hơn.
"Thiếp hiện tại đang nhận được sự sủng ái nồng hậu và bệ hạ đối xử với thiếp cực kỳ yêu thương. Thiếp hiểu rất rõ rằng chắc chắn có người đang ghen ăn tức ở và muốn vùi dập thiếp."
Từ Đức phi tức giận đến mức hít sâu một hơi và suýt chút nữa đã lên tiếng quở trách thậm tệ.
Đúng lúc này cô cô Mai Ảnh ở bên cạnh khẽ chạm vào vai cô ấy rồi ngước mắt bình tĩnh nhìn về phía Nguyễn Hàm Chương.
"Bảo lâm nương nương, lời nói thì không được nói bừa đâu ạ."
"Nếu Bảo lâm nương nương không có bằng có chứng mà dám trực tiếp tố cáo Đức phi nương nương thì đến lúc chuyện náo loạn tới trước mặt hoàng thượng thì Đức phi nương nương cũng có thể khiển trách người vì tội vu khống phi tần cấp cao và làm loạn việc cung."
Nguyễn Hàm Chương siết chặt tay và đột nhiên im bặt.
Bà Bội Lan có chút sốt ruột khi thấy Nguyễn Hàm Chương lại bị dọa cho khiếp sợ. Trong lòng bà ấy càng thêm chán ghét cô nên đã trực tiếp lên tiếng thay cô.
"Cô cô Mai Ảnh nói như vậy là sai rồi. Chuyện này rõ ràng Đường Lê Các là người bị hại."
"Bốn sấp vải cũ này đúng là do Đường Lê Các chúng tôi nhận được và hiện tại tìm đến Thượng cung cục chẳng qua cũng chỉ muốn đòi lại một công đạo mà thôi. Tại sao mở miệng ra lại thành vu khống chứ?"
Bà Bội Lan mỉm cười rồi vẻ mặt dịu xuống: "Hiện tại Quý phi nương nương đang quản lý việc lục cung nên nhất định phải để nương nương biết rõ mọi chuyện lớn nhỏ trong cung. Bảo lâm nương nương của chúng tôi nói như vậy chẳng qua là muốn gợi ý một phương hướng cho Quý phi nương nương để tránh việc sau này liên lụy đến Quý phi nương nương và cũng để Đức phi nương nương không bị mang tiếng là ức hiếp phi tần."
Phải nói rằng những lời này của bà Bội Lan nghe rất có lý có tình.
Tuy nhiên bà ấy luôn ỷ vào thân phận người nhà họ Nguyễn nên giọng điệu không hề khiêm tốn khiến bà ấy càng nói thì sắc mặt Từ Đức phi càng thêm khó coi.
"Sao nào, chuyện còn chưa điều tra rõ ràng mà các người nhất định phải đổ tội lỗi này lên đầu bản cung à?"
Từ Đức phi dường như không muốn tranh cãi với Nguyễn Hàm Chương nữa nên quay sang nhìn thẳng Diêu Quý phi.
"Quý phi tỷ tỷ, tỷ thấy thế nào?"
Trong khi hai bên tranh chấp nảy lửa ban nãy thì Diêu Quý phi vẫn luôn giữ im lặng.
Bây giờ khi bị cả hai bên kéo vào cuộc chiến thì Diêu Quý phi mới khẽ mỉm cười: "Đều là chị em một nhà cả, đừng nóng nảy quá."
"Bản cung đã xem xét kỹ rồi. Chuyện này có lẽ là thật vì hai sấp vải đó đều đã được Mục Thượng cung đích thân kiểm tra và chúng quả thực xuất phát từ Chức Tạo cục."
Nói cách khác là Nguyễn Hàm Chương không thể làm giả để vu khống được.
Từ Đức phi định lên tiếng nhưng đã bị Diêu Quý phi xua tay ngăn lại.
"Hãy nghe ta nói hết đã."
Cô ấy nói năng nhẹ nhàng và từ tốn khiến mùi thuốc súng nồng nặc trong minh đường lập tức tan biến.
"Trong cung xử lý sự việc thì phải có quy tắc của trong cung." Diêu Quý phi nhấn mạnh từng chữ, "Thứ nhất, Chức Tạo cục lấy đồ cũ thay đồ mới và đưa vải hỏng đến Đường Lê Các thì lý ra phải bị xử phạt. Tất cả những người tham gia vào quá trình này đều bị phạt bổng lộc hai tháng để răn đe kẻ khác."
Nghe đến đây Nguyễn Hàm Chương mỉm cười đắc ý.
Thế nhưng Từ Đức phi đã hiểu ra vấn đề nên cũng nhướng mày nhìn về phía Nguyễn Hàm Chương với ánh mắt đầy khiêu khích.
"Thứ hai, cung nữ Hạnh Hoa và Tiểu Đào của Chức Tạo cục khi đưa vải đến Đường Lê Các đã không tuân theo yêu cầu của Chức Tạo cục là phải mở cuộn vải để kiểm tra ngay tại chỗ nên tội chồng thêm tội. Lập tức điều hai người họ khỏi Chức Tạo cục và tạm thời chuyển sang phòng Quét dọn."
Sắc mặt hai cung nữ đó trắng bệch nhưng họ không dám phản kháng lại Diêu Quý phi mà cuối cùng chỉ có thể rưng rưng nước mắt dập đầu: "Nô tỳ biết lỗi, tạ ơn nương nương nhân từ."
Diêu Quý phi hài lòng gật đầu rồi cuối cùng nhìn sang Nguyễn Hàm Chương.
"Nguyễn Bảo lâm, tuy cô mới vào cung nhưng cũng đã tu tập cung quy suốt một tháng ở cung Trữ Tú nên cô phải tự hiểu rõ các sự vụ trong cung chứ không cần bản cung phải dạy bảo thêm nữa."
Nguyễn Hàm Chương cũng thu lại nụ cười trên mặt.
"Chuyện này tuy Chức Tạo cục có lỗi nhưng cung nữ Hồng Tụ trong cung của cô cũng có lỗi. Cô ấy đã không làm đúng quy định là phải kiểm tra ngay tại chỗ dẫn đến việc ba ngày sau mới phát hiện ra sự bất thường thì đó cũng là một lỗi lớn."
Diêu Quý phi dừng lại một chút rồi nhìn Mục Thượng cung và cuối cùng không hề do dự mà tuyên bố thẳng: "Theo cung quy thì cô ấy cũng phải bị giáng chức và bị phạt rời khỏi Đường Lê Các."
Diêu Quý phi có thể trực tiếp xử lý cung nữ của Chức Tạo cục nhưng đối với cung nữ của Đường Lê Các thì cô ấy phải hỏi ý kiến của Nguyễn Hàm Chương.
Nguyễn Hàm Chương ngẩn người ra.
Cô nhìn sang bà Bội Lan và thấy bà ấy tuy trong lòng vui mừng nhưng ngoài mặt không để lộ mà chỉ bất lực gật đầu.
"Nương nương, đúng là có quy tắc đó ạ."
Nguyễn Hàm Chương bỗng chốc đỏ hoe đôi mắt.
"Sao cô không nói sớm!"
Cô dường như lúc này mới sực tỉnh và ngay lập tức nhìn về phía Hồng Tụ đang quỳ trên mặt đất với vẻ vô cùng luyến tiếc: "Hồng Tụ..."
Hồng Tụ cũng rất hiểu chuyện khi cô ấy quỳ gối xoay người lại rồi dập đầu ba cái thật mạnh trước mặt Nguyễn Hàm Chương.
"Nương nương, nô tỳ không có phúc phận để tiếp tục hầu hạ bên cạnh nương nương nữa. Tại đây nô tỳ xin kính chúc nương nương ngày càng thăng tiến và nhận được sự sủng ái bền lâu."
Những lời này nói ra cứ như thể tình cảm chủ tớ vô cùng sâu đậm.
Nhưng cô ấy lại không hề quan tâm đến thể diện của Diêu Quý phi và Từ Đức phi.
Từ Đức phi nhướng mày và có chút đắc ý nói: "Nguyễn muội muội, cô rốt cuộc vẫn còn trẻ nên hãy về mà học kỹ lại cung quy đi rồi hãy đi tìm chuyện gây hấn."
"Năm xưa cô vốn là tú nữ đứng đầu nhưng nay sống sung sướng lâu ngày nên sao lại quên hết mọi thứ như vậy chứ?"
"Làm sai chuyện thì luôn phải bị trừng phạt."
Nguyễn Hàm Chương đột ngột ngẩng đầu và nhìn chằm chằm Từ Đức phi một cách dữ dằn: "Chị cố ý đúng không!"
Trong lòng Từ Đức phi cảm thấy vô cùng sảng khoái và cô ấy cười nói: "Chuyện này thì có ích lợi gì cho bản cung chứ? Chẳng qua là do đám cung nhân làm việc không tận tâm nên mới gây ra sự hiểu lầm này mà thôi."
Nói đến đây Từ Đức phi liếc nhìn bà Bạch Thượng phục của Chức Tạo cục đang đứng đợi bên ngoài minh đường rồi giọng nói trầm xuống lạnh lùng.
"Chuyện hôm nay là do Quý phi nương nương nhân từ nên không xử phạt nặng. Nếu là tính cách của bản cung thì tất cả mọi người đều phải bị đánh mười trượng để xem các người còn dám lơ là nhiệm vụ nữa hay không."
"Sau này hãy tỉnh táo hơn một chút và đừng để xảy ra sai sót thêm nữa."
Đám cung nhân đồng loạt quỳ xuống và miệng vâng dạ rối rít.
Từ Đức phi đắc ý vô cùng: "Nếu chuyện đã xong xuôi thì giải tán đi thôi."
Nguyễn Hàm Chương gần như nghiến răng nghiến lợi và cô bỗng nhiên lên tiếng: "Chờ đã."
Từ Đức phi liếc nhìn cô.
"Nguyễn Bảo lâm, còn chuyện gì nữa sao?"
Nguyễn Hàm Chương hít sâu một hơi rồi ngước mắt nhìn về phía Quý phi nương nương.
"Nương nương, thiếp biết Hồng Tụ quả thực đã làm sai vì cô ấy thiếu cẩn trọng nên mới bị người ta hãm hại. Thiếp cũng biết rằng không nên có ý hại người nhưng phải có lòng phòng người và chính thiếp đã sơ suất."
"Nhưng Hồng Tụ dù sao cũng đã hầu hạ thiếp một thời gian và luôn cung kính siêng năng. Thiếp không nỡ để cô ấy đến Tân Y cục vì từ nay về sau chỉ có thể sống những ngày tháng tăm tối không thấy ánh mặt trời."
Nguyễn Hàm Chương không thèm nhìn đến ánh mắt của bà Bội Lan mà cô chống tay vào thành ghế đứng dậy rồi cúi người hành lễ đúng mực với Diêu Quý phi.
"Lỗi của cô ấy thì để thiếp gánh thay. Thiếp xin bù gấp đôi phần bổng lộc bị phạt chỉ cầu xin nương nương hãy sắp xếp cho cô ấy một chỗ tốt để đi."
Sự quan tâm sâu sắc dành cho Hồng Tụ như vậy khiến các cung nhân trong minh đường đều vô cùng xúc động.
Thấy cô thay đổi thái độ hống hách ban nãy và cuối cùng cũng biết hạ mình thì Từ Đức phi cảm thấy rất thỏa mãn nên cũng lười gây khó dễ cho một cung nữ nhỏ bé.
Thấy Diêu Quý phi nhìn sang mình thì Từ Đức phi mới gật đầu nói: "Muội muội mau ngồi xuống nói chuyện đi, việc gì phải câu nệ như vậy."
"Hồng Tụ tuy có lỗi nhưng cũng biết lấy công chuộc tội và dám dũng cảm nhận lỗi nên đó là một đứa trẻ tốt. Nếu đã như vậy thì Mục Thượng cung, bà hãy xem xét mà sắp xếp cho cô ấy nhé."
Nguyễn Hàm Chương đỏ hoe mắt nói với Diêu Quý phi: "Đa tạ Quý phi nương nương. Đại ân của nương nương thiếp xin ghi tạc trong lòng."
Diêu Quý phi tựa tay vào cung nhân rồi đứng dậy và mỉm cười dịu dàng: "Hôm nay chỉ là chuyện nhỏ và có chút sai sót nên đừng để bụng làm gì. Sau này mọi người cứ hòa khí với nhau thì mới có thể chung sống yên bình được."
Nói đoạn cô ấy đi thẳng ra ngoài: "Nếu đã vậy thì bản cung xin phép về cung trước."
Sau khi cung tiễn Diêu Quý phi thì Từ Đức phi cũng đứng dậy rồi nhướng mày nhìn Nguyễn Hàm Chương.
"Nguyễn Bảo lâm, hôm nay ta sẽ dạy thêm cho cô một bài học nữa."
"Được sủng ái là một chuyện nhưng phẩm cấp lại là chuyện khác."
Từ Đức phi cười đắc ý rồi đi lướt qua Nguyễn Hàm Chương: "Phi tần được sủng ái thì năm nào cũng có nhưng Đức phi thì chỉ có một mà thôi."
Nói xong Từ Đức phi khẽ cười rồi bỏ đi và chỉ còn lại hương thơm nồng nàn của huân hương Hề Hợp vương vấn trong điện.
Nguyễn Hàm Chương hít sâu một hơi rồi cô tiến lên đích thân đỡ Hồng Tụ dậy. Sau đó cô mới nhìn sang cô cô Chân nãy giờ vẫn đứng đó chưa rời đi.
"Cô cô, tôi xin gửi gắm Hồng Tụ lại cho bà."
Nguyễn Hàm Chương siết chặt tay Hồng Tụ một cái và hai chủ tớ nhìn nhau nhưng cuối cùng không nói thêm lời nào.
Nguyễn Hàm Chương xoay người rời đi: "Đi thôi, về cung."
Cô vừa bước ra khỏi minh đường của Thượng cung cục thì đã nghe thấy tiếng của Hồng Tụ từ phía sau truyền tới.
Hồng Tụ đuổi theo vài bước rồi quỳ xuống dập đầu hành lễ với cô: "Nương nương, nô tỳ không thể tiếp tục hầu hạ người được nữa. Xin nương nương hãy bảo trọng thân thể để chờ đợi ngày sau."
Nguyễn Hàm Chương không hề quay đầu lại.
Đợi đến khi hai người đi trên con đường trong cung thì bà Bội Lan mới lên tiếng: "Đều tại tôi đã quên mất chuyện này. Người hầu trong cung của chúng ta vốn đã ít mà giờ người hầu hạ lại càng ít hơn nữa rồi."
Nguyễn Hàm Chương liếc nhìn bà ấy một cái rồi quay lại an ủi: "Không sao đâu, chỉ cần bên cạnh tôi có cô cô là người quan trọng nhất rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



