Hai khắc sau, Hồng Tụ dẫn Thanh Đại vào trong kho để chọn ra bốn sấp lụa Thanh Vân có vấn đề.
Bà Bội Lan không hề do dự mà lập tức sai Hồng Tụ đến Thượng cung cục và yêu cầu nơi đó phải đưa ra lời giải thích cho Đường Lê Các.
Hồng Tụ nhìn Nguyễn Hàm Chương một lần cuối rồi mới ôm sấp vải trực tiếp rời đi.
Ngược lại Thanh Đại hiếm khi nhạy bén một lần khi vừa bước vào tẩm điện đã lập tức cầu xin Nguyễn Hàm Chương: "Nương nương, nếu cứ để Hồng Tụ rời đi như vậy thì chắc chắn cô ấy sẽ bị các cô cô quở phạt, xin nương nương hãy nể tình cô ấy hầu hạ tận tụy mà tha cho cô ấy lần này được không ạ?"
Nguyễn Hàm Chương do dự nhìn bà Bội Lan một cái nhưng bà ấy chỉ hừ lạnh một tiếng.
"Đây vốn dĩ là do chính Hồng Tụ đã làm sai công việc nên bây giờ để cô ấy đến Thượng cung cục chẳng qua là cho cô ấy một cơ hội lấy công chuộc tội mà thôi."
Thanh Đại cúi đầu rồi lặng lẽ rơi nước mắt.
Bà Bội Lan có trí nhớ rất tốt nên vẫn nhớ rõ mọi chuyện ngày hôm đó: "Ngày hôm ấy ngươi theo hầu nương nương đến điện Càn Nguyên còn lụa Thanh Vân này là do Hồng Tụ kiểm kê nhập kho. Lúc đó không kiểm tra cho rõ ràng thì nay xảy ra sai sót tự nhiên phải để chính cô ấy đi bù đắp."
Lời này hoàn toàn không có gì sai.
Nhưng ngày hôm đó bà Bội Lan cũng có mặt ở Đường Lê Các với tư cách là người đứng đầu đám cung nhân thì đáng lẽ bà ấy mới là người phải chịu trách nhiệm cho việc này.
Hiện tại bà ấy lại đẩy hết trách nhiệm lên đầu Hồng Tụ để bản thân được sạch tội.
Chẳng qua bà ấy đang ỷ vào việc Nguyễn Hàm Chương không dám động đến mình mà thôi.
Lời đã nói đến mức này nên Thanh Đại cũng không dám cầu xin thêm nữa. Cô ấy lẳng lặng dập đầu với Nguyễn Hàm Chương rồi rưng rưng nước mắt lui xuống.
Nguyễn Hàm Chương không đành lòng nên nhỏ giọng hỏi bà Bội Lan: "Cô cô, hay là để tôi đích thân đến Thượng cung cục một chuyến chứ để Hồng Tụ bị phạt thì không tốt cho lắm."
Bà Bội Lan lạnh lùng nhìn cô: "Đúng là đồ không có định lực, chẳng qua cũng chỉ là một cung nữ thôi thì có gì đáng để bận tâm chứ?"
Nguyễn Hàm Chương mím môi và cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Đường Lê Các trở nên yên tĩnh và không còn ai lên tiếng khiến bầu không khí trong điện lẫn ngoài điện đều lộ vẻ đè nén.
Bà Bội Lan vẫn chưa rời đi mà ngồi đó thưởng trà còn Nguyễn Hàm Chương lại tỏ vẻ đứng ngồi không yên khi thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài điện.
Bà Bội Lan bĩu môi rồi hừ lạnh một tiếng: "Trấn tĩnh lại đi, dáng vẻ này của cô xem còn ra thể thống gì nữa?"
Người nhà họ Nguyễn này đúng là đều mang một dòng máu máu lạnh như nhau.
Trong lòng Nguyễn Hàm Chương đầy vẻ khinh bỉ nhưng ngoài mặt lại tỏ ra ấm ức. Cô cúi đầu và vân vê chiếc khăn tay trong lòng bàn tay chứ không hề mở miệng lần nào nữa.
Một khắc rồi hai khắc trôi qua.
Thời gian dường như đã trôi qua rất lâu nhưng khi sực tỉnh lại thì nén hương tính giờ mới chỉ cháy hết ba đốt.
Chưa đầy nửa canh giờ nên phía Thượng cung cục tự nhiên cũng chưa thể đưa ra kết quả ngay được.
Nguyễn Hàm Chương nhìn qua khung cửa sổ và thấy Tiền Tiểu Đa cũng đang đi vòng quanh hành lang với vẻ mặt lo lắng lộ rõ nên trong lòng cô cũng cảm thấy hài lòng đôi chút.
Ba cung nhân được phân cho cô tuy chỉ là tạm thời gom lại và vốn dĩ không hề quen biết nhau trong cung nhưng dù sao họ cũng không lạnh lùng vô cảm hay chẳng hề quan tâm đến sống chết của người khác giống như bà Bội Lan.
Nén hương lại cháy hết thêm một đốt nữa khiến Nguyễn Hàm Chương cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.
"Cô cô, đã trôi qua nửa canh giờ rồi, hay là..."
Bà Bội Lan còn chưa kịp mở miệng thì bên ngoài đã truyền đến giọng nói của Thanh Đại: "Nương nương, Cô cô Lưu của Thượng cung cục đã đến rồi ạ."
Nguyễn Hàm Chương thở phào nhẹ nhõm vì biết rằng chuyện này có lẽ sẽ có chuyển biến.
Bà Bội Lan có chút khó hiểu khi nhìn về phía Cô cô Lưu đang đi tới. Bà ấy thong thả đứng dậy rồi hỏi: "Lão tỷ tỷ có chuyện gì sao?"
Cô cô Lưu khoảng chừng bốn mươi tuổi và chắc chỉ lớn hơn bà Bội Lan một hai tuổi nhưng bà Bội Lan lại tự phụ vào thân phận người nhà họ Nguyễn cộng thêm việc Nguyễn Hàm Chương đang được sủng ái nên thái độ có phần kiêu ngạo.
Cô cô Lưu không hề bận tâm đến thái độ đó mà ngay khi bước vào Đường Lê Các đã hành lễ với Nguyễn Hàm Chương: "Tham kiến Bảo lâm nương nương, nương nương vạn an."
"Cô cô Lưu, làm phiền bà phải đi một chuyến rồi. Hồng Tụ vẫn ổn chứ?"
Nguyễn Hàm Chương lộ vẻ lo lắng như thể đang nghĩ cho Hồng Tụ nhưng việc cô sai Hồng Tụ một mình đến Thượng cung cục vốn dĩ đã là quá tuyệt tình.
Bây giờ cô mới hỏi han thì chẳng qua cũng chỉ là để vớt vát chút thể diện chứ chẳng bù đắp được gì.
Dù sao thì hiện tại danh tiếng của nhà họ Nguyễn đang bị ảnh hưởng nên Nguyễn Hàm Chương cũng chẳng hề quan tâm.
Bà Bội Lan không hề nhận ra điều gì mà vẫn hỏi tiếp: "Lưu tỷ tỷ, có phải tỷ đến vì chuyện lụa Thanh Vân không?"
Cô cô Lưu thở dài một tiếng: "Bảo lâm nương nương, hôm nay Hồng Tụ cô nương mang lụa Thanh Vân đến Thượng cung cục và vừa vặn Mục Thượng cung cũng ở đó nên đã nghe thấy chuyện này và cực kỳ coi trọng."
Trong cung có ba cục và hai giám gần như quản lý tất cả mọi việc.
Thượng cung cục quản lý việc điều động cung nhân, kho Tây Tự và danh bạ cung nữ với người đứng đầu là Thượng cung mang hàm chính ngũ phẩm.
Hai cục còn lại là Chức Tạo cục và Điển Vật cục với người đứng đầu là Thượng phục và Thượng điển đều là nữ quan chính ngũ phẩm nên theo lý thuyết thì ba người bọn họ ngang hàng nhau.
Nhưng Thượng cung cục lại có trách nhiệm điều động và quản lý toàn bộ cung nữ cùng nữ quan trong cung nên nếu hai cục kia có xảy ra sự cố thì đều do Thượng cung cục đứng ra hòa giải. Vì vậy Thượng cung cục thường có địa vị cao hơn hai cục còn lại một chút.
Một khi các phi tần trong cung có chuyện gì thì đều tìm đến Thượng cung cục để xử lý.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Đặc biệt là chuyện này có thể liên quan đến Từ Đức phi nên nếu tìm đến Chức Tạo cục thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt. Do đó bà Bội Lan mới nảy ra ý định để Hồng Tụ trực tiếp kiện lên Thượng cung cục.
Làm như vậy cũng có thể kéo cả Diêu Quý phi vào cuộc.
Phải nói rằng nếu bà Bội Lan chịu dốc sức cho Nguyễn Hàm Chương thì cô cũng phải khen ngợi một câu rằng sắp xếp này quả thực rất tuyệt vời.
Sau khi giải thích rõ ràng thì Cô cô Lưu mới lên tiếng: "Nhưng chuyện này có liên quan đến Chức Tạo cục và Đức phi nương nương nên Mục Thượng cung không dám tự tiện quyết định. Vì vậy bà ấy đã sai nô tỳ tới mời Bảo lâm nương nương đích thân đến Thượng cung cục để định đoạt sự việc."
"Nếu có cung nhân nào làm sai thì cũng xin nương nương hãy trực tiếp khiển trách và định tội ngay tại đó."
Lời này nghe thật xuôi tai.
Cả trong lẫn ngoài lời nói đều không hề nhắc đến sai sót của Đường Lê Các mà cứ như thể chỉ cần Nguyễn Hàm Chương đi một chuyến là mọi chuyện sẽ êm xuôi.
Nguyễn Hàm Chương do dự hồi lâu rồi mới hỏi Cô cô Lưu: "Chỉ có mình tôi thôi sao?"
Cô cô Lưu cũng không hề giấu diếm: "Nương nương, Mục Thượng cung đã sai nô tỳ đồng thời bẩm báo với cả Quý phi nương nương và Đức phi nương nương để xem các vị nương nương có thời gian rảnh hay không."
Nguyễn Hàm Chương lập tức hiểu ra rằng chuyện này chắc chắn sẽ không kết thúc một cách đơn giản.
"Nếu đã như vậy thì tôi sẽ đi một chuyến để xem Thượng cung cục sẽ đưa ra lời giải thích thế nào cho tôi."
Nguyễn Hàm Chương trưng ra dáng vẻ của một sủng phi rồi sau khi trang điểm đơn giản thì liền dẫn theo bà Bội Lan rời khỏi Đường Lê Các.
Khi tới Thượng cung cục và ngồi xuống ở minh đường thì Nguyễn Hàm Chương mới phát hiện ra mình lại là người đến sớm nhất.
Mục Thượng cung đích thân chờ ở đây và khi thấy sắc mặt Nguyễn Hàm Chương không tốt thì bà ấy vội vàng nói: "Mau dâng trà cho Bảo lâm nương nương, xin nương nương hãy chịu khó chờ đợi một chút."
Diêu Quý phi và Từ Đức phi đều ở Tây Lục cung nên quãng đường đến Thượng cung cục xa hơn cung Thính Tuyết rất nhiều. Dù họ có đến thì cũng phải mất thêm khoảng hai khắc nữa.
Nguyễn Hàm Chương ngước mắt nhìn Mục Thượng cung.
Mục Thượng cung trông có vẻ đã ngoài ba mươi với đôi lông mày rậm và đôi mắt lớn toát lên vẻ đoan chính và đầy đặn. Bà ấy rất giống Lương Tam Thái khi cả hai đều mang nét mặt hòa ái và phúc hậu.
Chủ yếu là tạo cảm giác ôn hòa và nụ cười luôn nở trên môi.
Giọng nói của bà ấy rất dịu dàng khiến người nghe cảm thấy dễ chịu và tâm trạng nóng nảy cũng dần bình tĩnh lại.
Tuy nhiên Nguyễn Hàm Chương không hề nể mặt bà ấy.
Trên đường tới đây bà Bội Lan đã dặn đi dặn lại rất kỹ rằng Đường Lê Các của họ là người bị hại nên dù thế nào cũng không được làm mất mặt nhà họ Nguyễn.
"Mục Thượng cung, cung nữ của tôi đâu rồi?"
Mục Thượng cung cười híp mắt và nói một cách khách khí: "Hồng Tụ đang chờ ở sương phòng. Thuộc hạ đã mời quản sự của Chức Tạo cục tới kiểm tra vải vóc nên dù sao cũng phải có kết luận trước rồi mới định đoạt mức hình phạt sau."
Nguyễn Hàm Chương hừ lạnh một tiếng. Cô ngẩng cao đầu với vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng: "Mục Thượng cung, chuyện này rõ ràng là do Chức Tạo cục làm việc không tử tế còn lý do thật sự là gì thì trong lòng bà và tôi đều rõ cả."
Cô đưa tay ra với mười ngón tay thon dài trắng trẻo và lấp lánh như ngọc.
Màu sơn móng tay dịu dàng hồng hào càng tôn lên vẻ đẹp tinh xảo diễm lệ của cô.
Một tiểu thư khuê các xuất thân từ gia đình thư hương lại đang nhận được sự sủng ái tột cùng tự nhiên sẽ có cái khí chất ngạo mạn không coi ai ra gì.
Mục Thượng cung cúi người hành lễ: "Bảo lâm nương nương nói rất đúng, thế nhưng..."
Bà ấy mỉm cười nhạt: "Trong cung có quy tắc của trong cung. Mọi chuyện không thể dễ dàng định đoạt ngay được mà phải phân tích rõ ràng và minh bạch thì mới có thể kết luận sự việc."
Nguyễn Hàm Chương hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Tôi thấy các người chính là không dám đắc tội Đức phi nương nương nên chỉ có thể bắt nạt một Bảo lâm như tôi mà thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

