Chỉ cần Lâm Nghị Hiên tỏ ra ích kỷ một chút thôi, Cẩm Thư đã có thể rũ áo ra đi. Nhưng đối với một quân nhân trọng tình trọng nghĩa, lại có tiền đồ rộng mở như anh, cô không thể chỉ nghĩ cho riêng mình.
Cẩm Thư nhận ra Lâm Nghị Hiên là người có chủ kiến, chuyện anh đã quyết thì chín trâu cũng không kéo lại được. Nếu cứ chiều ý anh mà ly hôn, đất nước sẽ mất đi một sĩ quan ưu tú. Cẩm Thư buộc phải thuyết phục anh, nhưng đối mặt với người đàn ông “cứng đầu” này, cô quả thực có chút đau đầu.
Đúng lúc ấy, cánh cửa bị ai đó đá văng ra. Cẩm Thư nhìn người vừa đến, đôi mắt vụt sáng.
Đang lo không có cách nào thuyết phục Lâm Nghị Hiên, thì đã có người tự dâng mình đến làm bia đỡ đạn. Kẻ đến chính là bà cô cả nhà họ Lâm. Cẩm Thư quyết định tương kế tựu kế, mượn tay bà ta để thoát khỏi thế bí hiện tại.
Cô cả nhà họ Lâm như một cơn lốc thịt, hùng hổ xông vào định đánh Cẩm Thư.
“Đồ ranh con kia, xem tao đánh chết mày không!”
Lâm Nghị Hiên lập tức chắn trước mặt Cẩm Thư, trầm giọng quát: “Cô làm cái gì vậy?”
“Cháu… trai… ngoan… của… cô… à.” Cô cả nhà họ Lâm hét lên một tiếng rên rỉ đầy kịch nghệ.
Bà ta uốn éo thân hình đồ sộ định nhào tới ôm chầm lấy Lâm Nghị Hiên. Cẩm Thư nhanh tay lẹ mắt, túm lấy cổ áo bà cô kéo giật về phía sau, khiến bà ta lảo đảo.
“Tay anh ấy đang bị thương!”
“Con ranh khốn kiếp này!” Cô cả bị phá đám màn kịch tình cảm, quay phắt lại định xông vào Cẩm Thư.
Bây giờ ba người đang ở thế kẹt cứng. Cẩm Thư ở ngoài, cô cả ở giữa, Lâm Nghị Hiên ở trong, ba điểm thẳng hàng.
Cô cả muốn đánh Cẩm Thư nhưng lại bị Lâm Nghị Hiên từ phía sau giữ chặt tay. Bà ta quay lại đối mặt với Lâm Nghị Hiên định diễn cảnh tình cảm cô cháu, thì Cẩm Thư lại túm cổ áo bà ta lôi lại.
Cô cả vừa tức vừa xấu hổ, cảm thấy mình đang bị đôi vợ chồng vô lương tâm này xoay như chong chóng.
Thôi không giả vờ tình thâm cô cháu nữa, bà ta đột ngột quay người, chỉ tay vào Cẩm Thư định tố cáo. Nhưng Cẩm Thư lại “phán đoán sai” rằng bà ta muốn sàm sỡ Lâm Nghị Hiên, bèn dùng sức giật mạnh.
“Xoẹt” một tiếng.
Cổ áo của cô cả rách toạc, một mảnh còn treo lủng lẳng trên cổ, mảnh kia đã nằm gọn trong tay Cẩm Thư.
Lâm Nghị Hiên nhướng mày, còn cô cả thì nhảy dựng lên như đỉa phải vôi.
“Nghị Hiên, cháu thấy cả rồi đấy! Đây chính là người vợ hiền dâu thảo mà cháu cưới về đấy!”
Lâm Nghị Hiên gật đầu. Đúng, cô ấy thật sự rất tốt, chỉ tiếc là sau này chưa chắc đã còn là vợ anh… Nghĩ đến đây, lòng anh nặng trĩu.
“Lúc cháu không có nhà, nó nhốt mẹ cháu trong phòng, họ hàng đến thăm nó cũng cấm cửa, còn đem tiền tiết kiệm bao năm của mẹ cháu cho nhà mẹ đẻ nó. Ôi chị dâu ơi, chị dâu tốt của tôi ơi, sao số chị lại khổ thế này.”
Cô cả như được “thánh diễn” nhập, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, khoanh chân vỗ đùi khóc lớn, vừa khóc vừa đập tay xuống nền đất thùm thụp.
“Tiền cô ấy không hề động đến.” Lâm Nghị Hiên nhìn Cẩm Thư, trao cho cô ánh mắt trấn an, ra hiệu phần còn lại cứ để anh xử lý.
Cẩm Thư ung dung ngồi xem kịch, cô kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân tao nhã, tay chống cằm. Cảm thấy thiếu thiếu gì đó, cô liền móc từ trong túi ra miếng lương khô quân dụng anh đưa lúc trước, cắn một miếng nhỏ.
“Cứng quá.” Cẩm Thư nhíu mày.
“Em uống thêm chút nước trà cho mềm, đừng ăn nhiều quá, thứ này nở ra no lâu lắm, ăn nhiều sẽ đầy bụng.” Lâm Nghị Hiên ân cần nhắc nhở.
Cẩm Thư bưng cốc trà lên nhấp một ngụm. Một miếng lương khô, một ngụm trà, quả là một phong vị khác lạ.
Cô cả ra sức đập đùi gào khóc, nhưng chẳng ai thèm đoái hoài, liếc mắt nhìn một cái, bà ta suýt nữa thì tức hộc máu!
“Hai đứa bay đang diễn cảnh vợ chồng ân ái trước mặt tao đấy à?” Trong mắt cô cả, đây chẳng khác nào trêu ngươi.
“Có chuyện gì thì nói thẳng, đừng vòng vo.” Lâm Nghị Hiên nghiêm mặt với bà cô, nhưng khóe mắt lại liếc trộm Cẩm Thư.
Cô cúi đầu ăn bánh, dáng vẻ thanh tú, không nhìn ra cảm xúc. Nhưng anh đoán, lúc này khóe miệng cô chắc chắn đang nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ tinh quái.
“Cháu trai lớn, con đàn bà này tâm địa không tốt, cháu phải ly hôn với nó ngay!” Cô cả rốt cuộc cũng nói ra mục đích chính.
“Đúng vậy, em tâm địa không tốt, anh ly hôn với em đi.”
Cẩm Thư đặt miếng bánh xuống, cười tươi rói nhìn Lâm Nghị Hiên, thuận nước đẩy thuyền theo lời bà cô. Cô đang chờ chính câu này.
Áp lực đổ dồn về phía Lâm Nghị Hiên.
Nếu thuận theo lời cô cả mà nói muốn ly hôn, chẳng phải là hắt cả chậu nước bẩn lên đầu Tiểu Vu sao?
Vu oan cho đồng chí tốt, chuyện đó anh không làm được.
“Tiểu Vu là một đồng chí tốt, cô còn nói xấu cô ấy nữa thì đừng đến nhà cháu.” Lâm Nghị Hiên đanh thép nói.
Cô cả kinh hãi. Bà ta không ngờ thái độ của thằng cháu lại kiên quyết như vậy, thậm chí không cho bà ta cơ hội ly gián, mà đã đứng hẳn về phía con hồ ly tinh kia!
“Cháu trai, cháu có biết nó đã làm gì không? Nó ngược đãi mẹ cháu, nhốt bà ấy trong nhà, còn lắp cả lưới điện, ai đến cũng bị giật. Chị dâu khổ quá mà.”
Cô cả lại giở bài khóc lóc, định dùng tình thân để trói buộc Lâm Nghị Hiên. Bà ta biết anh hiếu thảo, không tin anh nghe thế mà không trở mặt với Cẩm Thư.
“Bọ hung đeo mặt nạ, đúng là không biết xấu hổ.” Cẩm Thư thản nhiên bình phẩm.
“Nghe đi, con ranh này không tôn trọng người lớn, Nghị Hiên cháu có quản không?” Cô cả chớp thời cơ mách lẻo, lần này bà ta đến chính là muốn cắn ngược, kẻ ác đi tố cáo trước.
Phải làm cho danh tiếng của Cẩm Thư thối nát, như vậy cho dù Lâm Nghị Hiên không ly hôn, cũng sẽ sinh nghi kỵ.
Cô cả cứng họng. Những chuyện bà ta làm, sao có mặt mũi mà nói ra.
Bà ta không tiện nói, nhưng Cẩm Thư thì rất “tiện”.
“Cô của anh chạy đến đòi tiền tuất của tôi, còn ép tôi gả cho thằng con trai ngốc của bà ta, lại còn dọa ném mẹ chồng vào chuồng gà. Tôi đã đánh đuổi bà ta ra ngoài đấy, tôi làm gì sai sao?”
Lâm Nghị Hiên càng nghe sắc mặt càng đen lại, nghe đến cuối cùng, lửa giận đã bốc lên ngùn ngụt.
“Em đã làm điều sai.” Anh lạnh lùng nói.
Cô cả vội vàng gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng, đánh trưởng bối là rất sai, mau bỏ nó đi!”
“Đánh quá nhẹ, nên bà ta mới chưa biết sợ, lại còn dám chạy đến đây gây chuyện thị phi.” Lâm Nghị Hiên trừng mắt nhìn cô cả.
Sát khí của một quân nhân chuyên nghiệp không phải thứ người thường có thể chịu đựng được.
Cô cả sợ hãi hét lên một tiếng, lồm cồm bò dậy chạy thục mạng ra ngoài, giày rơi cũng không dám quay lại nhặt, chỉ sợ chạy chậm sẽ bị đánh nhừ tử.
“Em đã chịu nhiều uất ức rồi, là anh có lỗi với em.” Lâm Nghị Hiên đóng cửa lại, quay sang nói với Cẩm Thư đầy áy náy.
Anh đề nghị ly hôn vốn là để bảo vệ cô. Với sự thêu dệt của họ hàng và những lời đồn đại ác ý, chỉ đập vài chai rượu dằn mặt là không đủ ngăn chặn.
Một khi ly hôn, những lời đồn tiêu cực về cô chắc chắn sẽ lan truyền khắp nơi. Nhưng nếu không ly hôn, chẳng lẽ lại kéo cô theo mình chịu khổ?
Phải làm sao để tìm được cách vẹn toàn đây?
Vẻ mặt rối bời của anh lọt vào mắt Cẩm Thư, điểm ấn tượng về anh lập tức tăng vọt. Cô thích giao thiệp với người có trách nhiệm. Biểu hiện tối nay của Lâm Nghị Hiên khiến cô vô cùng hài lòng.
“Lâm Nghị Hiên, chúng ta cá cược một ván được không?”
“Cá cược?” Anh nhíu mày.
“Chúng ta lấy hôn nhân của mình làm tiền cược. Thắng thì nghe anh, thua thì nghe tôi, thế nào?”
“Lấy hôn nhân làm tiền cược?” Lâm Nghị Hiên sững sờ, cô định làm trò gì đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)