Lâm Nghị Hiên đã lĩnh hội vô cùng sâu sắc tinh thần “dò đá qua sông”.
Anh cứ theo sơ đồ huyệt vị, vừa học vừa làm.
“Có hiệu quả rồi đúng không?” Cẩm Thư thấy trán Tôn Anh rịn mồ hôi, có chút vui mừng.
“Có phản ứng chính là tin tốt. Tôi đã hỏi quân y rồi, để kích thích mẹ tỉnh lại ngoài việc xoa bóp huyệt vị, còn có châm cứu và liệu pháp sốc điện. Tôi định đưa mẹ đi thử vài nơi, nếu cần thiết, tôi có thể học.”
Châm cứu… còn cả sốc điện! Tôn Anh bị kế hoạch vĩ đại của cậu con trai ngoan dọa cho toát mồ hôi hột. Cho dù bà không chết vì liệu pháp sữa đậu của con dâu thì cũng bị mấy thứ đồ chơi này của con trai tiễn đi mất.
Cẩm Thư nhíu mày, cô đọc được một thông tin không mấy tốt đẹp từ câu nói của anh.
“Anh học?”
“Ừm.”
“Vậy đơn vị thì sao? Nếu tôi đoán không lầm, lần này anh lập đại công, chắc là sắp được thăng cấp rồi nhỉ?”
“Cấp trên định điều tôi đi học nâng cao, sau khi về sẽ đến đơn vị tác chiến đặc biệt mới thành lập làm giáo quan, nhưng tôi từ chối rồi. Tôi định xin chuyển ngành về đây, như vậy sẽ có nhiều thời gian chăm sóc mẹ hơn.”
Lâm Nghị Hiên nói ra dự định của mình. Tôn Anh và Cẩm Thư đồng thời kinh ngạc.
“Không được!” Cẩm Thư buột miệng, Tôn Anh cũng nghĩ như vậy.
Cơ hội tốt như thế, bỏ lỡ rồi sẽ hối hận cả đời.
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi.”
Trước khi trở về, Lâm Nghị Hiên đã có dự tính. Doanh trại quân đội tuy là giấc mơ cả đời anh, nối gót cha tòng quân, khi khoác lên mình bộ quân phục, anh đã thề trong lòng phải trở thành lính đặc chủng lục quân mạnh nhất.
Bây giờ mục tiêu đã ở ngay trước mắt, tâm nguyện sắp thành, cứ thế từ bỏ, nói không tiếc nuối, không buồn bã đều là nói dối.
Nhưng đàn ông con trai phải có trách nhiệm. Trong nhà xảy ra chuyện như vậy, anh không thể đổ gánh nặng lên vai vợ.
Chăm sóc người thực vật vất vả thế nào, trải nghiệm một lần sẽ biết. Chỉ riêng việc lật người cho mẹ đã không dễ dàng, cho ăn lại càng phải cẩn thận. Bát nước đậu nhỏ đó, Cẩm Thư phải đút gần nửa tiếng.
Sự vất vả như vậy, sao anh có thể để một mình cô gánh chịu?
Nếu mẹ cứ mãi không tỉnh, đó sẽ là mấy chục năm chăm sóc ròng rã, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, nặng nề và phiền phức, không có đường lui.
“Anh hãy suy nghĩ kỹ lại đi, sẽ có cách vẹn cả đôi đường thôi, bây giờ đừng nói từ bỏ.” Cẩm Thư bị sự kiên định của anh làm cảm động, đồng thời có chút áy náy.
Cô thì nghĩ cách ly hôn, đưa con đi bỏ trốn, còn anh trong lòng lại lo nghĩ cho cô, thật sự là một người đàn ông rất tốt.
“Không cần suy nghĩ nữa. Gánh vác trách nhiệm, thực hiện trách nhiệm, không có gì để nói cả. Và…” Lâm Nghị Hiên nhìn Cẩm Thư, những lời đã nghĩ sẵn đến bên miệng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
Trước khi về, anh đã nghiêm túc suy nghĩ làm thế nào để đối mặt với người vợ mới cưới.
Nhà anh xảy ra chuyện lớn như vậy, cô Vu còn trẻ thế, giam cầm cô trong trời đất nhỏ bé này, để cô mỗi ngày đối mặt với người mẹ chồng thực vật, đối với cô gái trẻ như cô là không công bằng.
Anh không muốn làm liên lụy cô, nghĩ rằng về sẽ đề nghị ly hôn, đưa hết số tiền tiết kiệm bao năm qua cho cô.
Nhà mẹ đẻ đối xử tệ bạc với cô, không có chỗ ở, căn nhà này cũng cho cô, đến lúc đó anh sẽ đưa mẹ chuyển đi nơi khác.
Nếu cô Vu đồng ý, anh còn có thể giới thiệu đồng đội của mình cho cô.
Đó đều là những sĩ quan anh đã lựa chọn kỹ càng, nhân phẩm đã được Quốc gia và Quân đội kiểm chứng, tuyệt đối không có vấn đề gì, so với anh đầy gánh nặng thì hợp với cô hơn.
Danh sách anh còn lập sẵn, đang ở trong túi.
Anh đã nghĩ rất toàn diện, nhưng không hiểu sao, chỉ mới tiếp xúc với cô hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, trong lòng như có thêm thứ gì đó.
Cô như một thỏi nam châm hút chặt lấy anh, như tiếng gọi của định mệnh.
Lâm Nghị Hiên nghĩ đến lúc chống lũ, anh bị nước cuốn đi, thuyền cứu sinh ở ngay phía trước, chỉ cần vươn tay là chạm tới nhưng anh không nắm được.
Cô giống như chiếc thuyền cứu sinh đó, sở hữu tất cả những đặc điểm thu hút anh.
Thông minh, quyết đoán, có khí phách, lương thiện có nguyên tắc, có thể gọi là hoàn mỹ. Trước sức hút cá nhân độc đáo của cô, vẻ đẹp ngoại hình ngược lại không phải là yếu tố đầu tiên thu hút Lâm Nghị Hiên.
Anh cũng không hiểu nổi, tại sao lúc đăng ký kết hôn trước đây anh không hề có cảm giác rung động, nhưng hôm nay sau khi tiếp xúc lại có những mong đợi không nên có.
Nếu trong nhà không xảy ra chuyện, anh nghĩ mình nhất định sẽ yêu cô gái này. Nhưng lúc này đây, anh không có tư cách đó.
Cẩm Thư thông minh nhường nào, một đôi mắt đã nhìn thấu vạn người, chỉ cần nhìn ánh mắt của Lâm Nghị Hiên là đoán được anh định nói gì. Trong lòng cô tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn, phức tạp không nói nên lời.
Sự ưu tú của người đàn ông này cô đều thấy rõ. Phải nói rằng, Lâm Nghị Hiên thật sự là một người đàn ông kiên cường, quả cảm hiếm có. Thái độ gặp chuyện không trốn tránh khiến Sếp Vu vô cùng tán thưởng.
Nếu anh ích kỷ một chút, hoàn toàn có thể vứt việc chăm sóc người thực vật cho vợ. Anh vẫn có thể theo đuổi ước mơ trong quân ngũ, giao phó nghĩa vụ hiếu thuận cho vợ mình, cũng sẽ không ai nói gì anh.
Nếu anh không chuyển ngành, cho dù là Sếp Vu tài giỏi mưu mẹo đầy mình muốn đơn phương ly hôn cũng rất khó. Nếu anh không đồng ý, cuộc hôn nhân này vẫn được pháp luật bảo vệ.
Rõ ràng có nhiều con đường tắt để đi, nhưng anh lại chọn con đường khó đi nhất.
Con đường đầy gai góc trắc trở đó, chính là “trách nhiệm”.
Là một doanh nhân xuất thân từ ngành kỹ thuật, Cẩm Thư làm việc luôn ưu tiên lý trí, rất ít khi có mặt cảm tính. Nhưng lúc này, cô đã bị người đàn ông chính trực này làm cảm động.
Nếu Lâm Nghị Hiên không nói những lời này, theo kế hoạch của Cẩm Thư, đương nhiên là lừa anh sinh con, sau đó ly hôn, tác thành cho anh và cô Trương. Mọi chuyện sẽ thuận theo tự nhiên.
Sau khi Lâm Nghị Hiên nói xong, Cẩm Thư tự kiểm điểm lại mình. Cô quá nông cạn, đã nghĩ vấn đề quá đơn giản.
Nhà họ Lâm bây giờ đang ở thế yếu, không phải là trường hợp đơn giản chỉ cần người đàn ông tài giỏi và người phụ nữ xinh đẹp trở thành một cặp.
Danh phận vợ của Lâm Nghị Hiên không đại diện cho sự lãng mạn mà là trách nhiệm và sự vất vả.
Lâm Nghị Hiên đối với Cẩm Thư, một người vợ vẫn còn xa lạ, mà còn có thể chăm sóc chu toàn, nghĩ cho cô.
Với tính cách cương trực như vậy, cho dù có ly hôn với cô, anh cũng sẽ không chọn Trương Thủy Linh. Bất kể anh có tình cảm với Trương Thủy Linh hay không, anh cũng sẽ không chọn.
Người đàn ông này không muốn đổ trách nhiệm cho bất kỳ ai, là một người đàn ông đích thực.
Sếp Vu rất ít khi phục ai, nhưng người đàn ông mạnh mẽ mới hai mươi lăm tuổi trước mắt này đã dùng hành động để dạy cho cô một bài học.
Anh không chỉ có vẻ ngoài của quân nhân, mà còn có cả cốt cách bên trong, sắt son cương trực của một người lính, là một người ngay thẳng và chính trực.
Trong lúc Sếp Vu đang nghiêm túc suy ngẫm, Lâm Nghị Hiên đã hạ quyết tâm.
Anh thừa nhận, mình rất quan tâm và có tình cảm với cô, nhưng chút tình mới chớm nở này phải được dập tắt ngay khi còn trong trứng nước.
Chính vì cô xuất sắc như vậy, cô tốt đẹp như vậy, anh mới không nên làm liên lụy cô, không nên kéo cô vào cuộc sống rối như tơ vò của mình.
“Đồng chí Tiểu Vu, về tương lai tôi có một vài dự định, tôi muốn nói chuyện nghiêm túc với đồng chí.”
“Cũng được, tôi cũng muốn nói chuyện với anh.”
Trong lúc Lâm Nghị Hiên đang rối rắm, Cẩm Thư cũng đang suy nghĩ.
Thái độ của cô và anh đối với việc ly hôn, có lẽ có “độ trễ thời gian”.
Lúc cô muốn ly hôn thì anh không muốn, lúc anh muốn ly hôn, cô lại có suy nghĩ khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)