Nhưng mấy năm gần đây tình hình đã khác đi.
Tộc Hùng Ưng của Yến Vân và Nam Trần thường xuyên xảy ra chiến sự, các thương nhân hầu như không đi qua cửa Bắc Lâu, một phần là vì sợ người tộc Hùng Ưng cướp đoạt vật tư, mặt khác là vì sợ gặp phải chiến sự, gây thiệt mạng.
Cho nên, cửa Bắc Lâu hiện giờ rất ít cửa hàng, ngay cả cư dân vốn sống ở cửa Bắc Lâu cũng đều đi tha hương. Ngoại trừ quân đồn trú, Bắc Lâu đã không còn nhiều người.
"Tướng quân cũng không ngủ được à?" Bách Lý Tử Linh vừa mới tới trước tháp canh, hiệu úy Trần Đình đang canh gác bèn tiến đến.
"Ngoài ta ra, còn có ai không ngủ được sao?"
"Phó tướng Tang cũng vừa tới."
"Y nói gì không?"
"Phó tướng Tang nói ý đồ xấu xa của người Yến Vân còn chưa dứt, lại tới mùa tống tiền rồi, dặn mọi người ban đêm cảnh giác hơn."
Bách Lý Tử Linh gật đầu: "Phó tướng Tang đâu rồi?"
"Nói là tới chỗ thầy Thẩm xem thế nào."
Trần Đình theo Bách Lý Tử Linh lên tháp canh, màn đêm đen như mực giống như một tấm màn che phủ đất trời. Lính gác đêm đã mặc thêm áo rét, ấy vậy mà Bách Lý Tử Linh chỉ mặc một bộ đồ mỏng manh, gió đêm thổi qua khiến trái tim cũng cảm thấy lạnh lẽo.
"Trần Đình, con ngươi chắc năm sáu tuổi rồi nhỉ?"
"Ngươi nỡ sao?"
Trần Đình nở nụ cười, đương nhiên là không nỡ. Hắn ta đi theo Bách Lý Tử Linh tới cửa Bắc Lâu ba năm, cũng ba năm chưa từng về nhà, e là nhi tử còn không biết hắn ta là ai. Dù có bướng bỉnh thế nào, về nhà gặp mặt rồi thì sao lại nỡ đánh nó cho được.
"Chờ qua mùa đông này, thời tiết ấm dần lên, ngươi về nhà thăm con đi."
Lòng Trần Đình ấm áp, đột nhiên thấy xúc động: "Trần Đình cảm tạ tướng quân."
Bách Lý Tử Linh vỗ bả vai hắn ta rồi không nói gì nữa, nàng xoay người xuống tháp canh, đi thẳng tới sân của lão Thẩm.
Trong sân của lão Thẩm đang thắp đèn, còn chưa vào cửa đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc. Lão Thẩm ở trong quân đã lâu, năm đó Bách Lý Tử Linh còn là trẻ con đã thấy lão Thẩm thường xuyên ra vào nơi này. Nàng cũng từng nghịch ngợm, xô đổ thuốc đang phơi vài lần, lần nào lão Thẩm cũng tức nghiến răng và lần nào nàng cũng bị phụ thân đánh cho một trận.
Bây giờ... Bây giờ phụ thân và huynh trưởng của nàng không còn nữa, ngay cả lão Thẩm tóc cũng đã bạc phơ.
Tang Cát đang vẽ cái gì đó trên giấy, lúc Bách Lý Tử Linh tới gần mới thấy rõ trên giấy là những con chữ nàng không biết.
"Đây không phải chữ khắc trên món đồ của con sói con kia sao?"
"Đúng vậy. Thần định chép lại những chữ này rồi gửi thư cho thầy của thần, có lẽ ông ấy sẽ biết những chữ này nghĩa là gì."
"Cũng được. Sói con kia thế nào rồi?"
"Vẫn còn thở, cũng coi như hắn lớn mạng. Đại nạn không chết, ắt sẽ hạnh phúc tới cuối đời. Đứa trẻ này... có lẽ là giống như ngài nói. Món đồ này được đeo trên cổ hắn, vậy không thể là con nhà buôn bán nhỏ được. Nhưng độc mà hắn trúng... có phải là do ăn trúng đồ có độc hay bị người ta đầu độc hay không thì đây vẫn là một ẩn số."
"Ta thích phần sau hơn, chuyện càng thú vị thì càng chứng tỏ hắn đáng giá."
"Ngài thật sự bị ám ảnh bởi đồng tiền rồi." Tang Cát nói mỉa một câu.
"Đúng vậy, ta bị ám ảnh bởi đồng tiền. Tốt xấu gì vẫn kém nhị công tử đây, hoàng thân quốc thích đấy, làm gì thiếu tiền!"
"Ngươi..."
Tang Cát không thích Bách Lý Tử Linh nói y là hoàng thân quốc thích, nhưng lời này cũng không sai. Nhà họ Tang có một hoàng phi, à không, bây giờ phải gọi là Hoàng quý thái phi. Lúc còn trẻ, cô mẫu của Tang Cát đã vào cung, tuy chỉ sinh được cho Tiên Đế một nữ nhi nhưng lại là dưỡng mẫu của đương kim Hoàng thượng. Hoàng thượng vô cùng hiếu thảo với dưỡng mẫu phi, trên thực tế, Hoàng quý thái phi được hưởng đãi ngộ tương đương Hoàng thái phi. Trong mấy năm đăng cơ, Hoàng thượng cũng rất nể trọng nhà họ Tang, còn phái một văn thần như Tang Cát tới Bắc Lâu làm phó tướng, một phần vì Bắc Lâu là cửa khẩu phía Tây Bắc, là vị trí vô cùng quan trọng, quả thật cần một người mình tin tưởng. Mặt khác cũng là cho Tang Cát một cơ hội rèn luyện, sau này sẽ được trọng dụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


