Chương 22: Chết từ lâu
"Lão nhị à, ngươi nói được thì nói nốt đi. Nếu không nói được thì đừng kích thích tính tò mò của ta. Mấy người có học các ngươi sao cứ cư xử như vậy? Nói gì cũng không dứt khoát được." Bách Lý Tử Linh thúc giục.
"Tướng quân đừng vội mà. Chuyện này kể ra sẽ mất nhiều thời gian. Chỉ với một bữa sáng này thần làm sao nói ra hết được."
"Này, lão nhị, ngươi cố ý phải không?" Bách Lý Tử Linh nóng nảy.
"Tướng quân, thần sẽ từ từ kể với ngài khi nào chúng ta có thời gian rảnh. Có điều, sau khi ăn sáng xong, thần phải đi một chuyến đến chỗ lão Thẩm, tiện thể đến thăm đứa trẻ kia."
Hai người họ đã nói về chuyện này từ sáng sớm, nhưng cuối cùng cũng không kể tiếp được. Bách Lý Tử Linh đi ra trước, sau đó Tang Cát được nâng đến chỗ lão Thẩm.
Lão Thẩm bận rộn suốt một ngày trời, bây giờ đang tựa lưng vào tường ngủ gật.
Tang Cát không nỡ đánh thức lão Thẩm nên đã gọi gã sai vặt đến hỏi chuyện về đứa trẻ.
“Đêm qua hắn nôn ra máu mấy lần, toàn màu đen, trông rất đáng sợ. Thầy thuốc Thẩm châm cho hắn một nhát, trước khi hừng đông cũng coi như đã không nôn nữa rồi. Ta nghĩ chắc cũng đi mất nửa cái mạng rồi.” Nô bộc thành thật trả lời.
"Thầy Thẩm còn nói gì nữa không?" Tang Cát lại hỏi.
"Thầy Thẩm nói mạng hắn lớn. Nếu như là người khác, đã chết từ lâu rồi."
Tang Cát sai người đưa y vào phòng phía tây, y liếc nhìn đứa trẻ trên giường, sắc mặt hắn tái nhợt như người chết. Y đưa tay ra sờ sờ, phát hiện vẫn còn thở, nhưng hô hấp mong manh.
Tang Cát ngồi nghỉ một lúc, cẩn thận nhìn đứa trẻ một lượt, cuối cùng ánh mắt chăm chú nhìn vào cổ tay của đứa trẻ. Trên cổ tay có vết sẹo do bị trói, nhưng vết sẹo rất nông, có lẽ là chuyện đã xảy ra từ lâu. Y nhẹ nhàng vén tay áo đứa trẻ lên, phát hiện trên cánh tay đứa trẻ có hình xăm. Hình xăm nhạt, hình như đã được xăm khi còn nhỏ. Theo thời gian đứa trẻ lớn lên, hoa văn hình xăm ngày một nhạt đi, không rõ họa tiết ban đầu là gì.
"Thưa phó tướng, thầy Thẩm mời ngài qua thay băng." Gã sai vặt ở ngoài cửa gọi một tiếng, Tang Cát cũng hồi thần lại.
Người ra ra vào vào sân của lão Thẩm không ít, tất cả là binh sĩ bị thương. Những người tự đến được bị thương nhẹ. Còn những người bị trọng thương, lão Thẩm phải đến doanh trại giúp bọn họ thay băng. Sau mỗi một trận chiến, dù có bị thương nặng hay không, còn sống sót đã coi là mạng lớn rồi.
Lão Thẩm nhanh chóng thay thuốc cho Tang Cát rồi dặn dò y ít cử động. Tang Cát miệng thì đồng ý, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác.
“Vậy đứa trẻ đó thì sao, có gì đặc biệt không?”
“Phó tướng nhận ra điều gì rồi?” Lão Thẩm không đáp mà hỏi ngược lại.
“Trên cánh tay phải của hắn có một hình xăm, có lẽ là xăm từ khi còn rất nhỏ, đã không còn nhìn rõ hoa văn được nữa. Ngoài ra, mũi của hắn cao và thẳng, không giống người Nam Trần, chắc hẳn mang huyết thống ngoại tộc. Mấy năm gần đây, có một số thương gia lớn ở Thượng Đô cũng cưới nữ nhân ngoại tộc về làm thê thiếp, cũng có một số thương nhân đến từ Tây Vực lấy nữ nhân ở Thượng Đô, sinh sống nhiều năm ở nơi này. Thế nên, khẩu âm khi nói của hắn na ná Thượng Đô, cũng na ná ngoại tộc, điều này không có gì kì lạ. Nhưng ..."
Tang Cát không thể nói được, y chỉ cảm thấy ngoài những điều này ra còn có thứ gì đó khác nữa. Nhưng mà, y nói không nên lời.
"Thầy Thẩm, đã tra ra được hắn trúng loại độc gì chưa?" Tang Cát lại hỏi.
Lão Thẩm nhúng ngón tay vào nước, viết lên vỏ hộp hai chữ: Trường Lạc.
"Trường..." Tang Cát cố nuốt xuống chữ cuối cùng. Lão Thẩm nhẹ nhàng lau đi, vết nước trên vỏ hộp cũng biến mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)