Bách Lý Tử Linh vừa mới ngồi xuống lại lập tức đứng lên, Tang Cát cũng đứng lên theo, lại bị Bách Lý Tử Linh đẩy ngồi xuống: "Ngươi ở lại đây, ta đi ra ngoài nhìn xem."
Bách Lý Tử Linh tay cầm kiếm đi ra, trước tiên nhìn lướt một lượt nhìn về phía sa mạc và thảo nguyên xa xăm mà tăm tối, sau đó mới hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Vừa mới phát hiện ra có rất nhiều người từ phía đông tiến tới Bắc Lâu, tốc độ di chuyển rất nhanh, tạm thời vẫn là bạn hay thù chưa biết được."
Ngay bây giờ sao?
Bách Lý Tử Linh không hề thấy lạc quan. Tuy nói rằng nàng đã yêu cầu đô đốc Tây Bắc tiếp viện, quả thực nếu quân tiếp viện đến thì chắc chắn sẽ đi từ hướng đó. Nhưng mà, cửa Bắc Lâu bị tấn công không có nghĩa là những cửa khác sẽ ổn. Ví dụ như trước đó nàng nhận được một lá thư từ An Tây Hầu, viết rằng Thái tử của nước Tây Đà phái một nhóm quân đi truy đuổi Tam hoàng tử, ai biết được đám người đó thực sự truy đuổi Tam hoàng tử hay là có mục đích gì khác. Người Tây Đà đã liên mình với tộc Hùng Ưng cũng cần phải phòng bị.
Bách Lý Tử Linh đánh thức Dịch Phong đang ngủ say, vội vàng đi tới cổng thành đông.
Đứng trên tháp canh có thể nhìn thấy những ngọn đuốc bập bùng cách đó không xa uốn lượn thành một con rắn dài, nó đang không ngừng tiến về phía cửa Bắc Lâu. Hơn nữa, khi những ngọn đuốc này đến gần, tiếng vó ngựa càng lúc càng chói tai. Người đến rất đông, họ cưỡi ngựa chiến, giống như lối đi của dân du mục.
Vào giờ này năm ngoái, Hách Đô tập kích bất ngờ vào ban đêm, cưỡi ngựa chiến thình lình đánh tới cổng thành khiến nàng trở tay không kịp.
Bách Lý Tử Linh siết chặt thanh kiếm trong tay, chăm chú nhìn ngọn lửa đang đến gần. Trên đỉnh tháp canh, binh lính giương tên chuẩn bị chiến đấu. Sự mệt mỏi còn sót lại sau trận chiến khốc liệt suốt cả ngày vẫn chưa hề thuyên giảm, nhưng lúc này họ cũng chỉ đành cố gắng vực lại tinh thần.
Rất nhanh, ngay dưới chân tòa thành liền xuất hiện một người một ngựa. Đội quân phía sau dừng lại tại chỗ, tựa như đang chờ mệnh lệnh.
Bách Lý Tử Linh ra lệnh cho binh lính nghe lệnh chỉ huy của nàng, không ai được phép hành động hấp tấp.
“Trên thành là tướng quân Bách Lý của cửa Bắc Lâu phải không?” Người cưỡi ngựa hét lên.
"Ta là Bách Lý Tử Linh, ngươi là ai?"
"Thuộc hạ tên Hàn Kỳ, phụng mệnh của đại nhân Chu - đô đốc Tây Bắc, đến đây tương trợ."
“Có thư tín không?” Bách Lý Tử Linh hỏi.
Người tự xưng là Hàn Kỳ lấy ra một lá thư từ trong ngực, hai tay dâng lên đưa qua đầu. Lúc này, trên tháp canh thả xuống một cái giỏ, Hàn Kỳ bỏ lá thư vào trong giỏ, yên lặng chờ đợi dưới thành.
Bách Lý Tử Linh đọc thư, cuối thư có con dấu của Đô đốc Tây Bắc, còn có cả con dấu riêng của đại nhân Chu, từ đó xác nhận thân phận của Hàn Kỳ. Trước khi bình minh lên, cuối cùng bọn họ cũng chờ được quân tiếp viện từ đô đốc Tây Bắc rồi.
Sự tiếp viện từ đô đốc Tây Bắc đã tăng thêm nhuệ khí cho binh sĩ Bắc Lâu. Tang Cát lo lắng cả một đêm, cuối cùng cũng coi như trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
"Tướng quân, trước đây ngài có quen tướng quân Hàn kia không?" Khi mặt trời mọc, Bách Lý Tử Linh và Tang Cát vừa ăn sáng vừa trò chuyện.
"Chưa từng quen. Ngươi có biết người này không?"
"Không thể coi là quen biết. Trước kia khi thần ở trên Thượng Đô, từng có một vị học huynh là đồng hương với tướng quân Hàn. Tướng quân Hàn từng đóng quân ở Kinh Kỳ, khi đại nhân Chu đến nhậm chức đô đốc Tây Bắc, hắn ta mới theo đại nhân Chu đến vùng Tây Bắc. Thần nghe nói hắn ta là họ hàng xa của đại nhân Chu." Tang Cát nói đến đây, cố ý dừng lại một chút. Bách Lý Tử Linh tựa hồ không có phản ứng gì, chăm chăm ăn bữa sáng của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

