“Không, không có vấn đề gì, thật sự quá đáng yêu, nếu không phải đã biết nó là một tinh linh, tôi còn tưởng rằng là một nhân vật hoạt hình cơ đấy.”
“Nhóc này, nhóc tên là gì vậy?” Dường như Hồ Hoài Tam rất thích Đào yêu, cậu ta duỗi tay muốn sờ nó một cái.
Kết quả Đào yêu lại nhanh chóng né tránh, không vui nói: “Đừng gọi tôi là nhóc.”
“Vậy tôi gọi nhóc là gì?”
“Cái này... tôi cũng không biết, tôi còn chưa có tên. Cậu hỏi chủ nhân đi.” Đào yêu nói.
Nghe thấy hai chữ chủ nhân này, đầu tiên tôi hơi sững người, sau đó mới phản ứng lại, thì ra nhóc này đã coi tôi là chủ nhân.
Nhưng trước đó tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đặt tên cho nó, bây giờ đột nhiên nói như vậy, tôi thật sự không biết phải lấy tên gì cho nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)