Nhìn thấy tình hình này, trong lòng tôi mới thở phào, chuyện tiếp theo cũng đều rất thuận lợi.
Sau khi an táng ông cụ xong, hình như Mã Phong có chuyện rất quan trọng.
Tôi còn tưởng cậu ta đang quá mức đau lòng, dù sao anh em cậu ta đều do một tay ông cụ nuôi lớn.
Tôi tiến lên an ủi mấy câu, nhưng lời của cậu ta lại làm tôi hơi lo lắng.
“Anh Lục, anh nói xem đạo sĩ kia sẽ nấp ở đâu?” Mã Phong hỏi.
Tôi tên là Lục Cân, người dân mười dặm quay đây đều quen tôi, bạn bè đồng lứa nhỏ tuổi hơn đều gọi tôi là anh Lục, bình thường Mã Phong cũng gọi tôi như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)