"Đưa túi cho anh." Cái túi xách vốn đặt trên đùi cô, Mục Lương Hòa cầm lấy đặt sang ghế dựa cạnh anh, mọi người thấy động tác này của Mục Lương Hòa cũng che miệng cười. Người có lá gan trực tiếp bật cười, thậm chí tán dương thủ trưởng là một ông chồng tốt biết săn sóc.
"Chê chậm, anh đi nhanh, em theo kịp không?"
"Không thể đi tốc độ vừa vừa thôi à?"
"Ừ, như bây giờ cũng được, lần trước đến đây vẫn chưa mang em đi dạo, hôm nay dẫn em đi một vòng."
Mục Lương Hòa bình thường bận đến nỗi đều không thấy người đâu, thời gian rảnh rỗi rất ít, khó lắm mới được anh nói muốn mang cô đi dạo, dĩ nhiên sẽ không cự tuyệt, lúp cúp chạy theo anh. Bóng cây phản chiếu lên hai người có mấy phần loang lổ, trên đường nhỏ không có ai, Mục Lương Hòa kéo tay cô đút vào túi anh. Bây giờ đã là mùa đông, nhiệt độ hơi thấp, tay Thanh Ninh bỏ ngoài đã lạnh cóng, được bàn tay ấm áp của anh ủ trong túi, hơi ấm dần dần lan tỏa, Thanh Ninh tự giác kéo gần khoảng cách vai kề sát vai anh.
"Thủ trưởng, không sợ bỗng nhiên có người đi qua sao." Thanh Ninh nhớ anh từng nói thẳng rằng lúc mặc quân phục thì luôn phải giữ khoảng cách, huống chi bây giờ còn là ở bộ đội, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắt gặp.
"Người tới anh liền bỏ ra."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


