Mục Lương Hòa đứng bên cửa sổ thư phòng, mà cái cửa sổ này không nằm hướng cửa nên anh không biết Thanh Ninh đã về. Tạ Thanh Ninh rón rén lên lầu, khe khẽ đẩy cửa, từ phía sau khom lưng đi qua bất thình lình ôm chầm lấy anh làm Mục Lương Hòa giật mình.
"Nói, anh đang nghĩ gì, bị em bắt gặp rồi, kinh ngạc như vậy sao?"
Nàng có lúc cố tình gây sự, biện pháp Mục Lương Hòa trị cô còn ác hơn, nhưng hôm nay anh cũng không muốn dùng cách này, đưa tay ôm cô vợ nhỏ vào trong ngực, cằm gác lên đỉnh đầu cô, không tính là nghiêm túc hỏi: "Hôm nay hai người làm gì?"
Nàng làm bộ thoải mái cười cười: "A, cùng nhau ăn cơm."
" Ở đâu?"
Anh mỉm cười: "Nếu anh nói đúng thì sao?"
"Thế thì em phải ăn mừng rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


