Diêm Nhuận Hoa dẫn theo mấy người mặc đồng phục cảnh sát từ trên lầu đi xuống, sắc mặt khó coi nhìn Mạnh Kiết Nhiên: "Mạnh tiên sinh, quấy rầy."
"Cứ nói đừng ngại."
"Trước mắt chưa tra được nhưng đã có kẻ khả nghi."
Mạnh Kiết Nhiên trầm ngâm mấy giây: "Ừ, chuyện này nhanh chóng làm xong đi."
Bọn họ ở trước mặt cô không hề kiêng dè, trải qua lần này, đoán chừng Diêm Nhuận Hoa đã chú ý đến lại cho rằng bọn họ cùng một giuộc rồi, còn bên chỗ Mục Lương Hòa thì làm thế nào.
Đêm đó Mạnh Kiết Nhiên cũng không đưa cô về đại viện mà bỏ cô trước cửa nhà trọ. Thanh Ninh cứ lo sợ hắn sẽ ở lại nhưng kết quả hắn không đòi lên, trước khi xuống xe còn hung hăng hôn cô một hồi mới cho xuống xe. Thanh Ninh căm tức chà thật mạnh hơi thở hắn lưu lại.
Gió đêm thấm lạnh, cô kéo chặt áo nhìn xe của Mạnh Kiết Nhiên biến mất trong bóng đêm, tay chân cứng ngắc có chút tê dại. Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm tối đen, sao cũng không sáng, có lẽ do không có tâm tình ngắm, cô chầm chậm ra khỏi chung cư bắt taxi về đại viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


