" Mạnh Kiết Nhiên, anh đúng là không bằng cầm thú."
Quả thật không dám tưởng tượng, sự việc của Cố Thành Dĩ là do hắn ở trong bóng tối động tay động chân. Một người đang sống sờ sờ thế mà nháy mắt đã chết đi, mới nghe tin tức này trong người cô không ngừng kêu gào muốn cùng hắn hơn thua sống mái. Thanh Ninh không thể nào chấp nhận việc mình đang cùng hắn hít thở chung một bầu không khí, hắn vốn dĩ là kẻ điên, hoàn toàn là một kẻ điên.
Mạnh Kiết Nhiên nghe cô cắn răng nghiến lợi mắng hắn không bằng cầm thú, mắt trợn to cười lên, đem hai tay đang giãy giụa của cô khóa chặt phía sau, cả người thuận thế đè cô trên ghế ngồi, đưa tay nhấn chốt kéo tấm chắn xuống, Vệ Đông nghe âm thanh phía sau không có biểu hiện gì hạ mí mắt xuống
"Không bằng cầm thú, Thanh Ninh, đánh giá của em đối với anh đã tăng thêm một tầng nữa rồi. Một Cố Thành Dĩ đã có thể khiến em túc giận thành như vậy, nếu đổi lại là Mục Lương Hòa, anh ngược lại thật mong đợi biểu hiện của em. Mục Lương Hòa hiện tại vẫn còn ở huyện Kim Miện đúng không, có rất nhiều cơ hội để cho em biểu hiện." Con mắt Mạnh Kiết Nhiên tối đen nhìn không rõ, trong xe chỉ có ánh đèn lờ mờ trên đỉnh đầu yếu ớt hắt ra vài tia sáng vào bên sườn má hắn, cả người ác độc như lang sói. Mạnh Kiết Nhiên như vậy quá mức xa lạ, cùng với tư thế đè ở trên người cô của hắn làm cho cô sinh ra một loại cảm giác sợ hãi. Mạnh Kiết Nhiên giống như cũng nhìn ra sự sợ hãi của cô, cánh tay to khỏe kiềm chế tay cô không hề buông ra, một tay dọc theo đường cong thắt lưng đi lên, phát hiện dưới tay là thân thể đang nhè nhẹ run rẩy, độ cong khóe miệng hắn lại càng mở rộng. Cuối cùng dùng tay bóp cằm cô nặng nề hôn lên, hận không được nuốt xuống, môi lưỡi cùng sử dụng, hung hăng hôn, cắn, liếm Thanh Ninh nức nở phản kháng, dùng chân đá hắn, cũng bị hắn áp chế ở phía dưới. Mạnh Kiết Nhiên và Thanh Ninh trước kia khi còn yêu đương đã từng có nhiều hành động thân mật nhưng vẫn chưa đi đến bước cuối cùng. Không phải hắn không muốn mà là chờ cô gật đầu, chỉ là lần này, hắn đã không có ý định chờ cô đồng ý, chiếm đoạt phù hợp với phong cách và tính tình của hắn bây giờ hơn.
Bàn tay đã từ dưới quần áo duỗi vào, nhiệt độ lòng bàn tay nóng bỏng, kích thích từng thớ da thịt chỗ nó chạm vào. Giờ khắc này, cô nhớ Mục Lương Hòa, ở nơi đầu sóng ngọn gió chống thiên tai anh có khỏe không? Còn cô thì rất không tốt, nước mắt vẫn đè nén không cho rớt xuống, Mạnh Kiết Nhiên hôn theo cổ xuống dưới, thân thể cô không cầm được run rẩy. Nhận thấy được cô đè nén khóc thút thít, hắn nằm ở trên người cô, vỗ gò má, giọng nói nhẹ nhàng: "Thanh Ninh, khóc cái gì, có thể cùng Mục Lương Hòa làm, cùng anh lại không được, nói thế nào chúng ta cũng đã yêu nhau mấy năm, em nói đúng không?"
Thanh Ninh không muốn nhìn ánh mắt của hắn lại bị ép buộc phải nhìn, ác độc há miệng cắn lên trên cằm hắn. Mạnh Kiết Nhiên không phòng bị bị cắn, không nói tiếng nào, đè bả vai cô kéo xuống, đưa tay cởi nut áo trước ngực cô, hiển nhiên Mạnh Kiết Nhiên đang nóng nảy cũng không có kiên nhẫn cởi từng nút một mà trực tiếp xé ra, hai vạt áo bung ra, hắn lần nữa cúi người vươn bàn tay vuốt ve bộ ngực mềm mại.
Vệ Đông ngồi trên ghế phụ bỗng nhận được điện thoại, gõ một cái lên tấm che kêu ông chủ, động tác của Mạnh Kiết Nhiên hơi chậm lại, buồn bực nâng tấm che lên nhận điện thoại trong tay Vệ Đông, trong khoảnh khắc, vẻ mặt thay đổi mấy lần, khắp người tỏa ra luồng khí ngoan độc "Đến địa điểm kia."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


