Chương 22. Em là người yêu của anh
“Anh vốn cho là chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, không ngờ cô ấy lại tìm tới nơi này. Vào khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, anh rất vui nhưng anh lại phải đuổi cô ấy đi vì những lời người ta bàn tán ra vào trong thôn là một chuyện mà cô gái ấy không thể tiếp nhận nổi.”
“Tống Cảnh Chi, anh đừng nói nữa.” Cô nhào tới ôm anh, gào khóc ở trên vai anh, ở kiếp trước cô không hề biết những chuyện này, không hề biết chút nào cả.
Chờ cô khóc đủ rồi, anh đỡ cô dậy, nhìn cô chăm chú, trong mắt anh mang theo sự van xin.
“Em đừng đi.” Anh biết nếu như cô nhất quyết quay về thành phố Kinh thì anh không những không ngăn cản cô mà còn sẽ dùng tất cả mọi thứ trong khả năng của mình để mở đường cho sự thành công sau này của cô.
“Vậy bây giờ quan hệ của hai chúng ta là gì?” Cô hỏi.
Tống Cảnh Chi hơi sửng sốt, không ngờ cô không những không đáp mà còn hỏi ngược lại.
“Tống Cảnh Chi, có phải anh muốn giở trò lưu manh không? Anh kéo tay em, lại còn tỏ tình với em.” Đột nhiên cô đứng dậy.
“Người yêu, em là người yêu của anh.” Anh sợ cô lao ra cửa, vội vàng kéo lấy tay cô.
“Còn gì nữa?” Cô phá lên cười nhưng anh vẫn chưa nói ra điều quan trọng nhất.
“Cho dù chân anh có khỏi hay không, em cũng sẽ là vợ của anh.” Anh biết đây là lời cô muốn nghe nhất.
Khi Tống Cảnh Chi thật sự nói ra những lời này, trái lại Đường Tiêu Tiêu là người đỏ mặt.
Mặc dù kiếp trước có rất nhiều người đàn ông đã tỏ tình với cô nhưng đây là Tống Cảnh Chi đấy, anh lại có thể mặt không đổi sắc nói ra những lời này.
Đây có phải là anh trai nhỏ ngây thơ dù bị cô chọc ghẹo một chút đã cảm thấy ngại ngùng không?
Trong phòng bếp, mẹ Tống không yên lòng cắt rau, cha Tống sợ bà ấy cắt vào tay nên lấy dao trong tay bà ấy đi.
“Để tôi cắt cho.”
“Cha nó, con trai của chúng ta thông suốt rồi đúng không?”
“Đúng vậy.” Cha Tống vừa trả lời vừa cắt rau.
“Vậy không phải chúng ta sắp chuẩn bị chuyện vui đấy chứ?” Mẹ Tống cảm thấy vẫn có chút không chân thật.
“Dù sao cũng phải qua hỏi cha mẹ của thanh niên trí thức Tiểu Đường đã rồi mới nói được, chuyện này không thể vội, chân của Cảnh Chi còn chưa lành đâu.”
Mẹ Tống nhìn về phía cha Tống, bà ấy hiểu ý của ông ấy, nếu như chân của Tống Cảnh Chi thật sự không thể lành thì cho dù Đường Tiêu Tiêu có nguyện ý thì nhà bọn họ cũng không thể đồng ý, đó không phải là hại người cả đời hay sao?
Hai người đứng trong phòng, anh nhìn em, em nhìn anh cũng không nói được lời nào.
“Em muốn rửa mặt.” Cuối cùng vẫn là Đường Tiêu Tiêu phá vỡ sự yên lặng.
“Anh đi lấy nước cho em.” Anh đẩy xe lăn ra khỏi phòng.
Nhìn theo bóng lưng của anh, cô hài lòng với Tống Cảnh Chi ở mọi phương diện, nếu như đời này lập gia đình thì cô cũng chỉ nguyện ý là anh mà thôi.
Bây giờ điều mà cô nên tính toán chính làm sao để cho anh uống ngọc lộ.
“Em nghĩ gì vậy?”
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ thì Tống Cảnh Chi đẩy xe lăn tới, trên đùi của anh có một chậu nước.
“Đang nghĩ nếu như em không từ thôn Ngọc Hồ xuống thôn thì chờ lúc chân anh khỏi, anh có đi tìm em không?”
Tay anh vắt khăn lông ngừng một lát: “Không.” Dẫu sao khi đó chẳng qua là anh tương tư đơn phương.
Cô trợn mắt nhìn anh, người này không thể nói dễ nghe một chút hay sao, dỗ cô một chút cũng được mà.
“Có điều anh sẽ hỏi thăm tin tức của em.” Chắc chắn cô sẽ không sao.
“Vậy còn được.” Nghe anh nói như vậy, trên mặt cô lộ ra nụ cười, ngay sau đó cô duỗi khuôn mặt nhỏ nhắn lại gần để anh rửa mặt cho cô.
Nghe được lời của anh, cô nhướng mày nhìn anh. Ôi! Không tệ nha, anh trai nhỏ Tống Cảnh Chi đã có chút tiến bộ rồi.
“Khụ… để anh đi lấy nước.” Lấy đi chiếc khăn mặt trong tay cô, anh vội vàng đẩy xe lăn đi ra ngoài.
“Ha ha.” Cô cười một cách thô lỗ ở phía sau lưng anh, cô vừa thấy anh đỏ mặt.
Đến tối, mẹ Tống đưa cho Đường Tiêu Tiêu sáu trăm đồng lấy từ kế toán nhà họ Lưu.
“Đây là sáu trăm đồng, hôm nay Tiêu Tiêu đã giúp nhà chúng ta xả một cục tức.”
“Thím, cháu chỉ lấy ba trăm thôi còn ba trăm là của Tống Cảnh Chi.”
“Thím không quan tâm, đây là chuyện của hai con.” Nói xong, mẹ Tống rời khỏi phòng.
Đường Tiểu Tiểu cầm lấy tiền đếm, cô chuẩn bị đếm ra ba trăm đưa cho Tống Cảnh Chi.
“Em cầm hết đi.” Anh ngắt lời cô.
“Đều cho em hết sao?”
“Ừ, vốn dĩ số tiền này được lấy ra là vì em, nhà họ Lưu phải bồi thường. Hơn nữa, chúng ta đang là người yêu của nhau, dùng tiền của em để mua thịt là không hợp lý.”
“Được, vậy em cầm lấy.” Cô đứng dậy đi vào phòng chính lấy cho anh một ly nước, cô rót ngọc lộ vào nhân lúc trong phòng chính không có ai.
“Anh uống nước đi.” Cô đưa ly nước cho anh.
“Ừ.” Anh nhận lấy ly nước và uống một ngụm: “Em thêm đường vào sao?” Sao anh cảm thấy hôm nay nước hơi ngọt.
“Không có, chắc hẳn đây là ly nước đầu tiên em rót cho anh với tư cách là người yêu nên anh mới cảm thấy ngọt.” Cô nháy mắt với anh.
Tống Cảnh Chi mỉm cười uống hết nước, cô cầm ấm trà lên xem anh có phản ứng gì.
“Sao thế?”
“Không…. không sao cả.” Cô đặt ly nước xuống, nói thầm trong lòng, liệu sẽ khỏi ngay hay là phải mất một khoảng thời gian?
“Trời tối rồi, em có muốn về không?” Anh cho rằng cô định chuẩn bị trở về điểm thanh niên trí thức.
Đường Tiêu Tiêu trì độn, cô lại quên mất thời gian, có lẽ sáng mai cô nên qua đây đưa ngọc lộ cho anh.
Bên ngoài trời đã tối, hôm nay trong ruộng xảy ra chuyện gì, đoán chừng Hà Tiểu Thiến vẫn còn đang đợi cô.
“Anh đưa em về.” Tống Cảnh Tri nói, nếu muộn nữa thì trời sẽ tối lắm.
“Được.”
Anh đưa cô đến trong sân, nhìn cô đi về hướng điểm thanh niên trí thức đi một bước quay đầu ba lần. Anh mỉm cười vẫy tay với cô, chuyện hôm nay là thế nào? Sáng mai là anh có thể gặp cô.
Cho đến khi chính mắt nhìn thấy cô đến điểm thanh niên trí thức, anh mới chuẩn bị về phòng.
“Shh!”
“Cảnh Chi, sao thế?” Đúng lúc cha Tống đang định đi lấy nước thì nghe thấy động tĩnh của anh.
“Phần gối của con hơi đau với hơi ngứa.” Giống như, giống như có thứ gì đó đang lớn lên.
“Sao thế? Con có muốn đến bệnh viện không?” Nghe xong, cha Tống hơi sốt ruột, không phải hai ngày trước anh đã nói hết đau rồi sao?
“Con không sao, cha, có lẽ là hiện tượng tốt.” Trước kia anh từng bị thương, vết thương lành lại thì những phản ứng này đều là hiện tượng bình thường, chỉ sợ nó không có phản ứng gì giống như hai ngày trước.
“Vậy nếu buổi tối con cảm thấy không thoải mái thì gọi cha nhé.” Từ khi Tống Cảnh Tri về nhà dưỡng thương, cha Tống đều ngủ ở phòng phía sau phòng của anh.
“Vâng ạ.”
Bên này, ngay khi Đường Tiêu Tiêu vừa trở lại điểm thanh niên trí thức, cô gặp phải Vương Nhị Hỉ vừa ăn cơm tối ở nhà họ Lưu về.
“Thanh niên trí thức Đường, đúng là không nhìn ra, cô thật lợi hại.” Nói về chuyện trước đây giữa Đường Tiêu Tiêu và Vương Nhị Hỉ, hai bên chính là nước sông không phạm nước giếng nhưng lúc này, Vương Nhị Hỉ không có thiện cảm tốt với cô.
Vương Nhị Hỉ vẫn luôn chung một chỗ với Lưu Đại Bảo, mặc dù cô ta thực sự không định có chuyện gì với anh ta nhưng cô ta không hề biết rằng nhà họ Lưu lại có tiền như thế.
Nhà họ Lưu này bị Đường Tiêu Tiêu lấy đi mất sáu trăm đồng, cô ta cảm thấy như thể trên người bị cắt đi mất một miếng thịt vậy.
Vốn dĩ đang nhập hội với nhà họ Lưu, cô ta chỉ cần mang lương thực kiếm được từ công điểm qua, phần lớn số lương thực đó vẫn là Lưu Đại Bảo linh hoạt giúp cô ta. Hôm nay Trần Phượng Nhã chảy máu đầm đìa, lại mở miệng đòi tiền cơm nước của cô ta.
Nếu như không phải cô ta lại đi dỗ dành Lưu Đại Bảo mấy câu, e rằng lần này cô ta thật sự phải đưa một ít tiền. Dù sao cơm nước của nhà họ Lưu cũng không tệ, chí ít mỗi ngày có thể ăn một hai loại thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



