Chương 21. Tống Cảnh Chi thẳng thắn
Tay của Tống Cảnh Chi nắm chặt lấy ống quần của mình, tâm trạng anh có hơi bối rối, thế nhưng nếu anh không nói gì thì sau này nhất định sẽ hối hận.
“Nếu như chân tôi có thể khỏi hẳn thì tôi sẽ cưới cô.” Anh không thể làm hại cô cả đời được.
Đường Tiêu Tiêu nhìn trời, anh không nói gì còn tốt nhưng một khi anh đã thốt ra lời này, cô cmn càng tức giận hơn.
Trong những cảnh mà Đường Tiêu Tiêu từng thấy, Tống Cảnh Chi vào lúc này ở kiếp trước không hề giống như bây giờ, anh không hề quan tâm chân mình có thể lành lại hay không.
Cô biết rất có thể nguyên nhân là vì đời này cô xuất hiện nên anh mới sốt ruột như vậy.
Cho dù biết anh làm vậy là vì tốt cho cô nhưng cô tức giận, thật sự rất tức giận.
[Ký chủ, cô không thể tức giận, để Tống Cảnh Chi thẳng thắn bày tỏ lòng mình xong là có thể cho anh ấy uống ngọc lộ.]
[Vậy còn phải xem biểu hiện của cô nữa, ký chủ.]
“Ta xin mi! Cho nên ngay từ đầu mi đã gài bẫy ta? Không phải là để anh ấy tín nhiệm ta mà là thích?”
[Cũng không hoàn toàn là vậy, cô biết đấy, kiếp trước cuối đời Tống Cảnh Chi đã chết trong cô độc mà, cho nên…]
“Cho nên còn không phải là mi bẫy ta sao?” Hóa ra cậu là một con bướm nhỏ như vậy.
[Ký chủ, cố lên! Tôi còn có nhiệm vụ khác nữa, tôi đi trước đây.]
“Tống Cảnh Chi, anh nhờ trưởng thôn viết giúp em một lá thư giới thiệu nhé, ngày mai em muốn trở về Kinh Thị.” Lúc ngẩng đầu lên, trong mắt cô đã rơm rớm nước mắt, khoảnh khắc đó lập tức rơi xuống.
Tống Cảnh Chi cảm giác tim mình bỗng dưng hụt nửa nhịp, không biết là bởi vì lời nói của cô hay là bởi vì nước mắt cô.
“Sau này em phải gả cho Tống Cảnh Chi, cho dù ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng sẽ nắm tay Tống Cảnh Chi cùng nhau tiến lên, chứ không phải lúc giàu sang thì cùng nhau hưởng thụ nhưng khi nghèo đói lại mỗi người một ngả.”
Xương ống trong nồi đã hầm xong, cô tắt lửa trên bếp.
“Là em quấn lấy đòi chăm sóc anh, là do em tự nói muốn gả cho anh, cũng chính em nói phải đi, mặc kệ người ta chê cười thế nào cũng không liên quan đến anh hay gia đình của anh.”
“Không phải, tôi…” Tống Cảnh Chi muốn giải thích nhưng làm sao Đường Tiêu Tiêu có thể cho anh cơ hội đó.
“Dù sao từ trước đến giờ anh cũng chưa từng nói thích em, đều chỉ là em tình nguyện từ một phía mà thôi.”
Tống Cảnh Chi nghe cô nói, nhìn cô rơi nước mắt, trong lòng chỉ cảm thấy đau xót.
“Cũng đúng, làm gì có một cô gái đoan trang nào lại chạy tới nhà người khác để chăm sóc một người đàn ông chứ? Một khi tới là ở lại cả ngày, chẳng trách Trần Phượng Nha lại nói như vậy.”
Miệng anh khẽ cử động nhưng lại không thể xen vào lời nói của cô. Nghe cô nói, sắc mặt của anh đã bắt đầu trắng bệch, anh đã làm tổn thương cô nghiêm trọng như vậy sao? Bởi vì câu nói lúc nãy ư?
“Vì sợ người khác đồn đoán cho nên anh mới nói khi nào chân khỏi thì sẽ cưới em đúng không?” Cô cười tự giễu.
“Không…”
“Đồng chí Tống Cảnh Chi.” Cô liếc thấy cha Tống và mẹ Tống đang đi ra ngoài phòng bếp. Cô dùng sức lau mạnh nước mắt, đi tới trước mặt Tống Cảnh Chi và cúi đầu thật thấp.
“Thật xin lỗi, trước đây là do em tự mình đa tình nên đã gây phiền toái cho anh và người nhà của anh, sau này em sẽ không như vậy nữa.”
Đầu tiên cha Tống và mẹ Tống đứng ở cửa không rõ tình hình cảm thấy kinh ngạc, mẹ Tống chuẩn bị bước vào phòng bếp thì bị cha Tống kéo lại.
Đường Tiêu Tiêu liếc nhìn Tống Cảnh Chi, hai người vừa lúc đối mặt với nhau. Khi cô chuẩn bị bước ra khỏi phòng bếp, mẹ Tống cũng định bước ra ngăn cản.
Đường Tiêu Tiêu bị người kéo lại, cô nhìn theo tay mình thì thấy Tống Cảnh Chi hoảng hốt nhìn cô, cô cảm nhận được tay của anh đang hơi run rẩy.
“Anh thích em.” Thanh âm của Tống Cảnh Chi cũng run rẩy theo.
Thật ra là cô cố ý đi tới bên cạnh xe lăn của anh, cố ý cho anh cơ hội kéo mình. Hơn nữa, cô cũng tính toán nếu như anh không kéo cô thì mẹ Tống cũng sẽ ngăn cô lại.
Nhưng cô không ngờ tới anh vừa kéo mình xong đã mở miệng bày tỏ, cô còn tưởng rằng sẽ là một loạt lời giải thích đạo lý các thứ vì đây chính là một Tống Cảnh Chi luôn đỏ tai.
Cha Tống và mẹ Tống đứng ở cửa nhìn nhau, hay là hai ta nên đi thôi?
“Cha mẹ còn đang đứng ở cửa, em đi về phòng với anh, chúng ta nói chuyện với nhau thật tốt có được không?” Giọng anh mang theo sự van xin.
Thằng con trai nhà mình có thể nhìn bằng gáy hả, cha Tống và mẹ Tống rất lúng túng.
“Vào phòng nói chuyện, vào phòng nói chuyện, thím với chú của cháu đi nấu cơm.” Mẹ Tống nháy mắt với cha Tống.
Một người kéo Đường Tiêu Tiêu, một người đẩy xe lăn rồi đẩy hai người vào phòng, đóng cửa lại. Đây là lần đầu tiên hai người cùng ở trong phòng, đóng cửa phòng lại.
Đường Tiêu Tiêu bị mẹ Tống kéo đến ngồi trên giường còn Tống Cảnh Chi bị cha Tống đẩy tới đối diện cô. Tới lúc hai người đối mặt với nhau, cũng không nói với nhau lời nào, bầu không khí có chút ngượng ngùng.
Cô cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống từ trong mắt.
“Em đừng khóc nữa, hình như anh luôn làm cho em khóc.” Anh giơ tay lên dùng ngón cái lau sạch đi giọt nước mắt kia.
Đường Tiêu Tiêu thật sự muốn sụp đổ, cô thầm nghĩ “Anh trai, nếu như anh còn không mở miệng thì nước mắt cá sấu sắp cạn luôn rồi, nó cũng có hạn lượng thôi biết không?”
“Khi chúng ta ở Từ Sơn, anh đã thích em rồi.” Giọng nói trầm thấp của Tống Cảnh Chi vang lên, không ngoài dự đoán khiến cho cô ngạc nhiên vô cùng.
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, lúc ở Từ Sơn, thậm chí trước cơn dư chấn họ còn không nói với nhau một lời.
“Vừa đến Từ Sơn vào ngày hôm đó, anh đã thấy một cô gái tình nguyện đang xử lý vết thương cho những người bị thương, mặc dù mặt mày hơi lấm lem nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ đẹp của cô ấy.” Tống Cảnh Chi bình tĩnh kể lại, giống như là đang đọc sách cho cô nghe vậy.
“Sau đó, anh nghe nói cô gái này vốn là thanh niên trí thức đến từ vùng dưới Từ Sơn. Sau khi gặp phải động đất, cô ấy không lựa chọn quay về quê hương mà ở lại làm tình nguyện viên.”
“Cơm ăn mỗi ngày của bọn anh đều được cô gái này mang tới, cô ấy rất thiện lương và xinh đẹp. Mỗi lần đưa cơm đến cho bọn anh đều sẽ mỉm cười với bọn anh để lộ ra hai má lúm đồng tiền. Anh bắt đầu mong đến thời điểm ăn cơm mỗi ngày, mong có thể gặp được cô ấy. Chỉ cần nhìn thấy cô ấy, sự mệt mỏi của anh dường như tan biến đi hết.”
“Ngày hôm đó khi dư chấn ập đến, anh là lính cứu hỏa, đương nhiên cũng biết lúc này nên đảm bảo an toàn cho bản thân mình trước nhưng anh lại đi tìm kiếm, anh đi tìm cô ấy.”
Nghe đến đây, Đường Tiêu Tiêu đã khóc không thành tiếng, cô không hề biết những chuyện này.
Tống Cảnh Chi lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, vừa lau nước mắt cho cô vừa nói.
“May mà, anh đã tới rồi.” Anh cười khẽ một tiếng mang theo sự vui mừng.
“Khi hai chúng ta bị đè ở dưới đống đổ nát, anh cảm nhận được sự đau đớn ở trên cơ thể, cơn đau ở dưới đầu gối đau đến mức anh không nói nên lời nhưng anh cũng cảm nhận được nỗi sợ của cô ấy, cô ấy đã gọi anh ơi.”
“Anh không biết cô ấy có bị thương hay không, anh cũng không biết mình sẽ bị đau đến mức ngất đi vào lúc nào nên anh chỉ có thể nói chuyện với cô ấy để cho cô ấy sống thật tốt, dù thế nào đi chăng nữa cũng muốn cô ấy sống thật tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)