Sau đó anh búng tay một cái, thông báo với ý thức thế giới rằng không cần tạm dừng thời gian nữa, rồi biến mất tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, những tảng đá còn lơ lửng trên không trung tiếp tục rơi xuống, công trình xây dựng lại tiếp tục sụp đổ.
Chẳng mấy chốc, tất cả lặng xuống.
Bên ngoài đống đổ nát của công trình, một đám người đang nằm rạp dưới đất, chờ cho cơn động đất kết thúc.
Tạ Vân Mộng nhìn chằm chằm vào bãi hoang tàn đổ nát, toàn thân gần như sụp đổ hoàn toàn.
Bà vùng ra khỏi những người đang cản mình, lao đến bãi đổ nát, vừa khóc vừa gào lên gọi tên Tạ Lăng Duệ, hai tay điên cuồng đào bới, chẳng mấy chốc đôi tay vốn trắng trẻo mảnh mai đã rớm máu, thịt nát tươm.
Nhưng bà vẫn không ngừng lại.
Mãi đến khi có cảnh sát bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng đó, mới vội vàng ngăn cản hành động tự hại của bà.
Cảnh sát đã liên hệ đội cứu hỏa, cử người đến hỗ trợ tìm kiếm người gặp nạn.
Cùng lúc đó, nhóm cảnh sát trước đó đang chuẩn bị tiến vào công trình để bắt người thì bất ngờ gặp đám bắt cóc đang chạy trốn, xem như bắt được một mẻ lớn ngoài dự tính.
Tạ Vân Mộng nghe tin đã bắt được người, đôi mắt đẫm lệ của bà lập tức trở nên sắc lạnh, ánh nhìn đầy oán độc, giống hệt một con sói mẹ phát điên sau khi mất con.
Sau khi xác định được vị trí của đám bắt cóc, bà lao thẳng đến hiện trường, khiến cục trưởng đứng bên cạnh nhìn mà lạnh cả sống lưng, lo rằng bà sẽ làm chuyện gì dại dột nên lập tức ra lệnh cho người đi theo cùng, chính mình cũng đuổi theo để phòng bất trắc.
Tạ Vân Mộng vừa thấy mấy tên bắt cóc liền lao vào đánh túi bụi, bà từng học qua võ tự vệ, biết rõ đánh vào đâu là đau nhất.
Sau vài cú ra tay ác liệt, cảnh sát xung quanh mới kịp phản ứng, lập tức giữ chặt bà lại và áp giải đám bắt cóc đi.
Trong suốt quá trình đó, Tạ Vân Mộng ra sức vùng vẫy, quyết liệt lao đến như muốn liều mạng.
Sự hung hãn và điên cuồng của bà khiến người khác phải rùng mình.
Sự điên cuồng của Tạ Vân Mộng chỉ dần dịu xuống khi đội cứu hộ phát hiện ra ba người bọn Tạ Lăng Duệ.
Khi nhìn thấy Tạ Lăng Duệ được khiêng ra, Tạ Vân Mộng mới dần lấy lại vẻ đoan trang và điềm đạm thường ngày.
Bà đi theo Tạ Lăng Duệ đến bệnh viện.
Khi Tạ Lăng Duệ tỉnh lại, điều đầu tiên cậu thấy là Tạ Vân Mộng đang ngồi bên giường, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
Đầu óc cậu vẫn còn mơ hồ, theo phản xạ liền gọi: “...Mẹ.”
Tạ Vân Mộng nghe tiếng con trai gọi, vội vàng đáp một tiếng, sau đó nhanh chóng nhấn chuông gọi bác sĩ ở đầu giường.
Chẳng bao lâu sau, một nhóm bác sĩ chạy vào, bắt đầu kiểm tra và hỏi han tình trạng của Tạ Lăng Duệ.
Sau khi Tạ Lăng Duệ lần lượt trả lời các câu hỏi, bác sĩ mới thông báo tình trạng của cậu cho Tạ Vân Mộng.
Tạ Lăng Duệ hoàn toàn không có vấn đề gì nghiêm trọng, các chỉ số đều bình thường.
Ngoại trừ vài vết trầy xước nhẹ thì không hề bị thương gì đáng lo.
Thậm chí nếu muốn, bây giờ có thể làm thủ tục xuất viện ngay.
Còn nếu chưa yên tâm thì có thể cho cậu ở lại bệnh viện để theo dõi thêm.
Đối diện với lời đề nghị của bác sĩ, Tạ Vân Mộng lập tức chọn phương án ở lại theo dõi.
Tạ Lăng Duệ cũng từ miệng mẹ mình hiểu rõ toàn bộ tình hình lúc tai nạn xảy ra.
Khi đội cứu hộ đào được nhóm người của Tạ Lăng Duệ ra khỏi đống đổ nát, họ phát hiện cả ba người đều được Lý Kiến Tài che chắn bằng thân thể, vì vậy không ai bị thương nghiêm trọng.
Tạ Vân Mộng tuy rất muốn truy cứu trách nhiệm của nhóm Lý Kiến Tài, dù sao bọn họ là những kẻ đã bắt cóc con trai bà, nếu không có vụ bắt cóc thì đã chẳng xảy ra chuyện như vậy.
Nhưng Tạ Lăng Duệ đã ngăn mẹ lại.
Cậu từng nghe được nỗi lòng của nhóm Lý Kiến Tài, biết rõ họ cũng là người bất đắc dĩ.
Hơn nữa, bọn họ từng có ý định thả cậu đi, là chính cậu đã tự ý quay lại.
Sau đó, khi xảy ra động đất, cũng chính là Lý Kiến Tài dùng thân thể mình che chở, mới giúp cậu bình an vô sự.
Lý Kiến Tài có một đứa con trai năm tuổi, tên là Lý Vũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

