Hiểu thì hiểu vậy, nhưng mà... sao game không ra luôn nhân vật Văn An Đế của Ninh triều nhỉ?
Trong lịch sử, Liễu Tĩnh chính là người tự biến mình thành bàn đạp cho Văn An Đế, dâng toàn bộ công lao của mình để giúp ông ta đứng vững ngai vàng.
Vậy nên ra mắt một pháp sư mang tên Văn An Đế cũng đâu có gì sai đúng không!
Văn An Đế có thể khống chế được Liễu Tĩnh cũng hợp lý quá còn gì!
…
Nói thì nói xa một chút, nhưng những gì Liễu Tĩnh từng làm thật ra lại khiến Tạ Lăng Duệ có thêm chút gợi ý.
Bảo cậu đi giết người?
Đương nhiên là không thể nào.
Thời buổi này là thời bình, cậu tuy không phải học hành xuất sắc gì, nhưng cũng không đến mức làm mấy chuyện vượt quá giới hạn đạo đức.
May mà bên kia chỉ muốn “bồi dưỡng” cậu thành một kẻ tội ác tày trời, mà cái khái niệm “tày trời” này… thì vẫn có thể thảo luận thêm.
“Cho tôi hỏi một chút, tiêu chuẩn để anh gọi là 'tội ác tày trời' là gì vậy?” Tạ Lăng Duệ lên tiếng hỏi.
Thẩm Minh Hiên đẩy đẩy mắt kính, nét mặt không chút dao động, bình thản đáp: “Đại khái là... chỉ cần nhắc đến tên ngài, người ta sẽ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể diệt trừ ngài ngay lập tức.”
Tạ Lăng Duệ: …
Nếu nói như vậy, chẳng phải sau này mỗi lần cậu ra đường là sẽ bị người ta đập chết luôn tại chỗ à?
Cái này còn không phải “tội ác tày trời”, mà là muốn biến cậu thành con chuột cống bị cả xã hội đuổi giết thì có!
Tạ Lăng Duệ thở dài.
Cung đã lên dây, tên đã rời khỏi nỏ, quay đầu không kịp nữa rồi.
Muốn biến cậu thành một kẻ coi mạng người như cỏ rác?
Không thể nào.
Cậu sẽ trông chừng kỹ tên ác ma Thẩm Minh Hiên này.
Thua thì thua.
Cùng lắm thì không lấy vợ sinh con, vậy thì chết cũng chỉ chết một mình cậu.
Tạ Lăng Duệ thậm chí còn nghĩ xong hết cả kế hoạch.
Sau khi trở về, cậu sẽ tìm cho mẹ một người bạn đời mới, kiếm cho mình một lão cha dượng, sau đó sinh thêm em trai hoặc em gái, rồi để đứa bé đó kế thừa nhà họ Tạ.
Thẩm Minh Hiên vẫn giữ nguyên nụ cười, từng luồng khói đen từ trong cơ thể anh lan ra, quấn lấy ba người đang nằm trên mặt đất.
Anh lại đưa tay đỡ Tạ Lăng Duệ đứng dậy, cẩn thận phủi bụi trên người cậu.
Nhưng hành động phục vụ này lại khiến Tạ Lăng Duệ thấy cực kỳ khó chịu.
Cậu lập tức hất tay Thẩm Minh Hiên ra: “Tôi tự làm được, anh đứng sang một bên.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Thẩm Minh Hiên ngoan ngoãn lui qua một bên, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên như được khắc lên mặt, đến độ cong nơi khóe miệng cũng không hề thay đổi chút nào.
Cảnh đó khiến Tạ Lăng Duệ lại một lần nữa cảm thấy: phi nhân loại thì vẫn là phi nhân loại, dù có giống con người đến đâu thì cũng chẳng phải người thật.
Sự thay đổi thái độ đột ngột của Tạ Lăng Duệ không hề khiến Thẩm Minh Hiên tỏ ra bất mãn.
Ngoài mặt thì tỏ ra bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng vẫn hơi hoảng, Tạ Lăng Duệ bắt đầu nảy sinh thêm vài suy nghĩ.
Cậu bây giờ đã xác định tư tưởng "phá vỡ rồi thì mặc kệ luôn", dù sao cậu cũng không định trở thành ác nhân, kết cục cuối cùng là bị ăn luôn, đã xác định sớm muộn gì cũng chết, vậy không bằng ra sức sai khiến tên ác ma này nhiều hơn chút.
Hai lần thử trước, đối phương đều không tỏ thái độ bất mãn.
Vậy thì… có khi nào cái khế ước kia cũng có giới hạn ràng buộc với tên ác ma này không?
Nghĩ đến đây, cậu lại tiếp tục ra điều kiện với Thẩm Minh Hiên: “Anh phải đưa chúng tôi rời khỏi đây an toàn tuyệt đối, không được để ai phát hiện.”
“Vâng, thưa thiếu gia.” Thẩm Minh Hiên đáp lời ngay.
Vừa dứt lời, trước mắt Tạ Lăng Duệ tối sầm lại, cậu ngất đi.
Thẩm Minh Hiên đỡ lấy Tạ Lăng Duệ đã mất ý thức, xách lên vai, sau đó nhét cậu vào góc tường.
Tiếp đó dùng mấy tảng đá lớn dựng thành một không gian an toàn, để lại một lối ra đủ cho một người chui lọt, rồi lại nhét ba người bọn Tạ Lăng Duệ vào dưới thân thể của Lý Kiến Tài, biến thành tư thế Lý Kiến Tài che chở ba người bọn họ.
Cuối cùng, anh đặt Lưu Cương vào góc an toàn bên trong không gian đó, Thẩm Minh Hiên lúc này mới gật đầu hài lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



