*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lão Chân Long yêu đương vượt chủng tộc đẻ ra chín đứa con, đứa nào cũng cá tính, đứa nào cũng kỳ quái, đứa nào cũng lập dị.
Chín thằng con giời như thế khiến ông cụ thường chìm vào suy tư, hoài nghi bọn nó rốt cuộc có phải con mình hay không, mấy cái thói hư tật xấu này là giống ai, lẽ nào con lai khác chủng loài thì sẽ bị bệnh đột biến gen ư?
Trong chín đứa con thì tám đứa miễn cưỡng chung sống hòa thuận được, trong bụng tuy cảm thấy đám còn lại toàn lũ quái thai, nhưng nể mặt ông cụ nên khi người một nhà quây quần tụ họp, ít ra cũng có vẻ anh em thuận hoà.
Ngoại trừ cái tên nhỏ nhen Nhai Tí kia.
Không còn cha, Nhai Tí như một cây cỏ, bị Thiên Đạo đày vào nhà ngục ở chân một ngọn núi gần biên giới, hàng năm thời gian xuống núi hóng gió có hạn, không cho hắn làm hại nhân gian hay phá hoại khí vận của nhân gian.
Không thể tùy tiện ra ngoài, Nhai Tí chỉ có thể bồi dưỡng một đám thuộc hạ tâm phúc, để bọn chúng đến nhân gian làm việc và mua sắm cho mình, hắn tuyệt đối không cho phép yêu quái và nhân loại quên đi sự tồn tại của hắn.
Phì Di run rẩy nói: “Thưở mới mở linh trí, tôi vẫn chưa thể nói chuyện, suýt chút nữa bị người ta bắt đi, chính Nhai Tí đại nhân đi ngang qua đã ra tay cứu tôi, từ dạo đó tôi liền bắt đầu làm việc cho ngài ấy.”
“Giao châu là một khoảng thời gian trước, đại nhân đột nhiên nói là mình cần, ngài nói đứa con thứ của Đông Hải long vương là một thằng ngu chỉ biết đến tiền, bảo tôi đi tìm gã ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


