*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giải quyết vấn đề và lấy được long cốt xong, nhóm Bì Tu liền lên bờ, Na Tra móc xe khách trong túi ra, chiếc xe biến lớn, cả đám lên xe trở về nhà trọ.
Trên đường về Hầu Tam cứ luôn miệng nói là khỉ có kiếp trước, nếu không thì sao cậu cứ thấy nơi này quen mắt lắm, như thể trước kia đã từng đến đây vậy.
Hầu Tam nói một cách nghiêm túc: “Có khi kiếp trước em là một con cá chăng.”
Hầu Đại thoáng sững người, song cậu nhanh chóng trả lời: “Quen cái gì mà quen, tình huống như thế khoa học đều có giải thích cả đấy, đừng có hùa theo hai đứa nó.”
Dạy dỗ em trai xong, Hầu Đại cuối cùng cũng đặt mông về chỗ ngồi của mình.
Cừu Phục huých vai cậu, cười hỏi: “Sao thế? Mày không thấy chỗ này quen à? Có vẻ kiếp trước mày với mấy anh em không phải anh em rồi.”
Hầu Đại chỉ cười cười, nghĩ bụng mình cũng có cảm giác rất quen, nhưng thấy Lão Tứ và Lão Ngũ như vậy nên không đành lòng nói ra thôi. Dù sao mình cũng là anh trai, phải biết quan tâm tâm trạng của mỗi đứa em.
Na Tra nghe hết từ đầu chí cuối, y liếc đám khỉ qua gương chiếu hậu, cười nhìn họ Bì nói: “Ê, tôi nói cái đằng đang chim chuột kia đấy, bản thái tử có lời muốn hỏi anh.”
Bì Tu đang ôm Văn Hi, nghe Văn Hi kể lại chuyện ngày trước hồi còn ở trong phủ, tình chàng ý thiếp anh anh em em, hai cái miệng sắp sửa dán vào nhau thì đột nhiên bị Na Tra cắt ngang, Bì Tu lập tức cau có nguýt y: “Lái xe thì lo lái xe đi, có chuyện gì sao không đợi về rồi hẵng nói?”
Na Tra nhíu mày: “Trông cái bộ dáng nóng lòng muốn bế vợ lên giường của anh, lúc về còn chừa thời gian cho tôi chắc?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)