*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dường như từ trong sâu xa đã có số mệnh sắp đặt, địa điểm gặp bọn đa cấp chính là quán ăn giang hồ lần trước.
Sau một hồi im lặng, Bì Tu hỏi: “Đông Hải long cung muốn nhiều giao châu như vậy để làm gì? Chơi Ricocher Lost World hả?”(Một game bắn bi lấy bối cảnh vũ trụ không gian.)
Nhậm Kiêu: “Ai mà biết lũ rồng kia nghĩ gì, chịch trời chịch đất chịch cây, biết đâu lại nghĩ quẩn muốn chơi đùa với vật vô cơ thì sao?”
Bì Tu: “Chắc không phải thế đâu, tuy Lão Chân Long có đời sống cá nhân thác loạn, năng lực mạnh đến nỗi đột phá cách ly sinh sản, thế nhưng thời nay long huyết đã nhạt đi nhiều lắm rồi, tuy vẫn thích làm loạn nhưng không đến nỗi ấy đâu.”
Nhậm Kiêu gẩy thuốc: “Ý anh là bọn chúng không chịch giao châu mà muốn chịch giao nhân hả?”
Bì Tu: ……?
Bì Tu: “Mày có thể dời suy nghĩ ra khỏi chữ “chịch” được không, ngẫm lại coi bọn chúng cần nhiều giao châu như vậy để làm gì.”
Nhậm Kiêu sực nhớ tới xương cốt của Văn Hi, thế là vội tắt đài: “Anh à, anh cứ coi như em vừa nói lung tung đi.”
Bì Tu ngắm nhìn bãi biển về đêm, sóng dập dềnh xô vào bờ cát, hắn rít một hơi thuốc, chậm rãi nói: “Đến lúc đó nhớ lấy cho anh một ít giao châu nhé.”
“Anh cần bao nhiêu?” Nhậm Kiêu hiểu ý ngay: “Anh muốn tái tạo cơ thể cho Văn Hi hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


