Cá chép xanh đỏ ôm nhau khóc rống, chỉ có anh giai mặt lừa là để ý thấy Nhậm Kiêu.
Bì Tu hắng giọng, thì thầm hỏi Nhậm Kiêu: “Đây không phải giao nhân thuần chủng đúng không?”
Nhậm Kiêu: “Cậu ta là con lai với cá ngựa.”
Bì Tu nghĩ bụng thất kính rồi, phải là anh giai mặt ngựa chứ không phải anh giai mặt lừa.
Văn Hi đứng sững sờ, trong đầu hiện lên những thoại bản truyền thuyết từng đọc qua trước kia, những sinh vật giao nhân dịu dàng xinh đẹp, chảy lệ thành châu. Thế nhưng trước mắt toàn là các anh giai cơ bắp cuồn cuộn như dũng sĩ Sparta 300, tuy mặt mũi không xấu xí, song lại chẳng hề dính dáng gì đến hai chữ yếu đuối.
Văn Hi: ……Đm trong sách toàn là chém gió!
Thấy y cứ nhìn chòng chọc, Bì Tu bèn nắm cằm y quay về phía mình: “Tôi còn đang ở ngay cạnh đây mà sao em chứ nhìn người khác không rời mắt vậy hả?”
Văn Hi gạt tay hắn ra, thở dài: “Em bỗng nhiên hiểu được tâm trạng của nhóc giao nhân rồi, ảnh ảo và truyền thuyết đúng là hại người.”
Môi Nhậm Mã run run, đột nhiên nhả ra một quả bong bóng lớn, bay tới trước mặt Nhậm Kiêu liền nổ cái póc.
Nhậm Kiêu: …….?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


