*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cừu Phục giải quyết nhu cầu xong, lết hai cái chân tê rần đi ra khỏi nhà xí, mỗi bước đều nhoi nhói ê ẩm. Trong giây phút ấy, cậu bỗng nhiên hiểu được cảm giác của nàng tiên cá khi có chân đi lên bờ, mỗi bước đi đều như dẫm trên mũi kim.
Vừa dứt lời, Cừu Phục liền thấy Nhậm Kiêu quay lại, trong lòng bế một đứa nhóc mập mạp.
Đứa nhóc mập có thân người đuôi cá, cái đuôi màu đỏ còn quất phạch phạch phạch vào bụng Nhậm Kiêu, miệng bị bịt kín, cái mặt nhăn nhó bí xị.
Cừu Phục: …….
Cừu Phục: “Loài cá các anh đẻ con cũng nhanh như đi ị hả?”
Nhậm Kiêu: …….
Nhậm Kiêu: “Mày bị mùi cứt của mình xộc cho tê liệt não rồi hả?”
Cừu Phục tự vả mình một phát, xác nhận mình không hoa mắt, bấy giờ mới giơ tay chọt chọt mặt của nhóc cá mũm mĩm kia, cái mặt núng nính thịt, đâm phát nào lõm phát ấy.
“Nó ở đâu ra vậy?” Cừu Phục hỏi.
Nhậm Kiêu chĩa cằm về phía bụi cỏ: “Vừa nhặt được bên bụi cỏ.”
Cừu Phục nhìn theo, cất tiếng cảm khái: “Cha mẹ kiểu gì vậy, đem con vứt ở hố xí, có còn lương tâm không thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

