*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thấy tam thái tử sắp sửa nổi cơn tam bành, Bì Tu nhanh chóng ra hiệu cho Hầu Nhị và Hầu Tam giữ chặt y lại.
Ông chủ hói đầu nhìn quanh phòng một lượt, thấy toàn là phàm nhân, có mỗi ba tên trông có vẻ đánh đấm được, thế là được đà phách lối: “Chỗ chúng tôi yết giá công khai, lúc ăn không chịu để ý, giờ ăn xong lại đòi quỵt tiền, tố chất của người vùng ngoài là như này đấy hả?”
Lão vừa dứt lời, mấy tay đô con phía sau liền tiến lên quát: “Đừng hòng ăn quỵt!”
Nhậm Kiêu liếc nhìn cái bóng dài đằng sau bọn chúng, ghé vào tai Bì Tu nói: “Bọn chúng cũng không phải người.”
“Lén la lén lút nói cái gì đấy?” Gã cơ bắp cầm chân ghế nện xuống đất, đoạn nắm chân ghế chĩa vào Bì Tu nói: “Đừng có dông dài với bố mày, trả tiền nhanh lên!”
Văn Hi liếc gã, hỏi: “Các người làm cái trò này, không sợ chúng tôi báo cảnh sát à?”
“Báo cảnh sát?” Lão chủ hói đầu nở nụ cười, vuốt ve bộ ria dài mảnh của mình: “Yên tâm, chờ chúng mày giao tiền xong thì chẳng nhớ được gì nữa đâu.”
Lão nhìn chằm chằm chiếc vòng trân châu trên tay Văn Hi, mắt sáng hết cả lên: “Vả lại tao đã bật máy chặn tín hiệu rồi, chúng mày nghĩ có thể gọi điện được chắc?”
Bì Tu nắm chặt cổ tay Văn Hi, nhíu mày hỏi: “Chặn hết tín hiệu rồi? Thế chẳng phải không ai gọi điện được sao?”
Lão chủ hói cười khẩy: “Chứ gì nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

