Sốt cao, Phùng Xuân đưa tay sờ thử, nóng đến dọa người.
Nàng không biết do hai ngày nay y chỉ mặc độc một lớp trung y mỏng manh nên nhiễm lạnh, hay là do vết thương chuyển biến xấu gây nên. Nàng nhớ mang máng, đêm ở chuồng ngựa, trên người y vẫn còn những vết máu mới.
Vạch vạt áo trước ngực y ra, dưới xương quai xanh có mấy vết đao chém đều chưa đóng vảy, sưng tấy đỏ ửng, còn đang chảy mủ.
Phùng Xuân nhìn không nổi, ngoảnh mặt đi khẽ trách móc: "Đã ra nông nỗi này rồi sao còn không nói? Bây giờ biết làm sao đây?"
Ý thức mơ màng, Giang Hành Tuyết không còn chút sức lực nào để ngăn cản hành động của người trước mặt. Ánh nến hiu hắt, giữa cơn nửa tỉnh nửa mê, y khẽ co quắp ngón tay, nói mớ: "Nước..."
Phùng Xuân vội vàng bưng nước trà tới, cẩn thận đỡ đầu y, đút cho y uống từng ngụm từng ngụm nhỏ, mãi đến khi y không uống nổi nữa mới buông tay ra.
Đặt bát trà xuống, Phùng Xuân thấy thật khó xử.
Nàng không phải đại phu, trong căn nhà nát này cũng chẳng có thuốc trị thương, những gì nàng có thể làm ngoài việc lau mồ hôi trên trán và đút chút nước cho y, thì chẳng còn cách nào khác.
"Cô nương..."
Người trên giường bắt đầu nói sảng.
Phùng Xuân ngồi bên mép giường, lấy tay bịt chặt miệng y, thầm nghĩ cứ thế này mãi không phải là cách. Y mà chết thì thôi đi, nhưng lỡ y không chết, ai dám bảo đảm y sẽ không nói hươu nói vượn trước mặt người khác?
Nhị đương gia Tiêu Vệ Thừa lại còn là đồng môn bạn cũ của y, nhỡ đâu lâu lâu hắn lại chạy qua thăm y...
Phùng Xuân lập tức nhảy xuống giường, quay người chạy ra ngoài.
Nếu Tiêu Vệ Thừa đã dặn nàng phải chăm sóc y, vậy giờ y đổ bệnh, hắn hẳn là sẽ muốn biết, hẳn là sẽ sẵn lòng cứu chữa cho y.
Bất luận kết quả ra sao, y tỉnh táo thì vẫn an toàn hơn là bộ dạng thế này.
Chạy ra khỏi nhà đất, Phùng Xuân chẳng biết nên đi đâu, chạy loạn hai vòng thì vừa hay đụng mặt Cao Hồ. Trình bày rõ cớ sự, Cao Hồ hồ nghi nhìn nàng một hồi, bĩu môi, rồi dẫn nàng đi về phía phòng của Nhị đương gia.
Lúc Phùng Xuân đến nơi, Tiêu Vệ Thừa đang ở gian trong.
Nơi này không giống như căn nhà đất kia, đèn đuốc sáng rực, ngay cả bồn hoa tranh chữ cũng thắp nến.
Gian trong rèm vải buông thõng, cửa sổ phía sau mở toang, Tiêu Vệ Thừa đứng cạnh cửa sổ, vân vê cây trúc ngọc trong tay.
"Hầu gia, ngọc bội của Giang đại nhân đã được đưa tới Giang gia rồi." Bên ngoài cửa sổ, có một người đang đứng, hắn ta cúi đầu bẩm báo: "Phó đại học sĩ đã tập kết một toán người, kéo đến Giang gia hai bận rồi."
Tiêu Vệ Thừa rũ mắt, nhìn nhìn cây trúc ngọc trong tay: "Có ai nói gì không?"
"Trương Đức Yến nghi ngờ đây là một âm mưu, đã nảy sinh bất đồng với Phó đại học sĩ."
Hắn nhếch môi, chẳng thấy bất ngờ: "Chú ý Trương Đức Yến một chút, kẻ này xưa nay khôn ngoan, vốn dĩ là người cùng một giuộc với Giang Hành Tuyết."
Người bên ngoài gật đầu vâng lệnh.
Hắn lại hỏi: "Hai ngày nay, bệ hạ thế nào rồi?"
Người nọ đáp: "Có Thái hậu và Cảnh tiên sinh chiếu cố, bệ hạ không sao."
Tiêu Vệ Thừa gật đầu. Người bên ngoài đang định nói thêm gì đó, bỗng thấy hắn giơ tay lên, ra hiệu dừng lời.
Gió đêm thổi tung rèm trướng, ánh nến nổ lép bép.
Chốc lát, ngoài cửa truyền đến tiếng ván gỗ kêu kẽo kẹt. Ngay sau đó, một giọng nói vang lên từ ngoài cửa.
"Nhị đương gia, Giang Hành Tuyết ốm rồi!"
Tiêu Vệ Thừa cất trúc ngọc đi, liếc nhìn người ngoài cửa sổ một cái, người nọ lập tức lĩnh hội, xoay người biến mất vào màn đêm. Hắn mới xoay người bước ra ngoài, mở tung cửa, khuôn mặt lo lắng sốt ruột của Phùng Xuân liền lọt vào tầm mắt.
Nàng đứng cách cửa hai ba bước, không dám lại quá gần, nhưng vì sốt sắng, hai chân vô thức xê dịch không yên.
Tiêu Vệ Thừa nheo mắt, hỏi: "Sao thế?"
Phùng Xuân vội vàng giải thích: "Giang Hành Tuyết phát sốt, giờ cả người mê man bất tỉnh rồi."
Nhớ tới những lời mình nói với nàng ban chiều, mặt mày Tiêu Vệ Thừa có chút sầu lo. Cửa cũng không màng đóng, hắn sải bước đi ra ngoài: "Mau, dẫn ta qua đó!"
Đèn lồng dưới mái hiên khẽ đung đưa, ánh sáng nhạt nhòa loang lổ rọi lên nửa bờ vai hắn, một đường đi theo, lúc mờ lúc tỏ, như mộng như ảo.
Phùng Xuân chạy lóc cóc theo sát phía sau hắn. Nhìn vạt áo hắn cuộn bay theo gió, sự nôn nóng trong lòng nàng cũng dần dần được xoa dịu.
Trong nhà đất chỉ thắp một ngọn đèn dầu, quá tối.
Tiêu Vệ Thừa sai Cao Hồ đi lấy nến và thuốc trị thương tới. Hắn ngồi bên mép giường, vạch mí mắt của Giang Hành Tuyết ra xem xét, hắn quay đầu nhìn Phùng Xuân: "Đừng sợ, xử lý xong vết thương là ổn thôi."
Phùng Xuân bồn chồn đứng sang một bên: "Đa tạ Nhị đương gia."
Vạch vạt áo Giang Hành Tuyết ra, Tiêu Vệ Thừa nói: "Ta mới là người phải đa tạ ngươi, nếu y xảy ra mệnh hệ gì, lòng ta bất an."
Phùng Xuân lẳng lặng gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nàng xoay người đi lấy ngọn đèn dầu qua, cẩn thận nhích lại gần soi sáng cho hắn.
Thương tích cũ mới đều chưa được xử lý, vảy sẹo và vết đao chồng chất lên nhau, sưng tấy một mảng. Tiêu Vệ Thừa rút từ trong ngực ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, nương theo ánh đèn tù mù, nhẹ nhàng lau chùi.
Tình trạng sưng mủ quá nặng, tay hắn vừa chạm tới, lồng ngực người nằm dưới đã run lên bần bật như bị điện giật. Vừa ấn khăn tay xuống, nháy mắt đã nhuốm đầy máu bầm đục ngầu.
Cú ấn này rất mạnh, Phùng Xuân đứng bên cạnh không đành lòng quay đi, chẳng dám nhìn tiếp.
Tiêu Vệ Thừa mặt không đổi sắc, vừa lau sạch mủ máu toan nhấc tay lên, cổ tay hắn đột nhiên bị một bàn tay tóm lấy.
Tiêu Vệ Thừa lẳng lặng nhếch môi, ý cười trong mắt càng thêm sâu đậm.
Giang Hành Tuyết nhìn chằm chằm vào hắn, tay càng siết càng chặt, gân xanh nổi trên trán, tiếng thở dốc càng thêm rối loạn.
Phùng Xuân cảm thấy không ổn, khẽ nghiêng người: "Y sao rồi?"
Tiêu Vệ Thừa rũ mắt, nhìn bàn tay đang kìm kẹp cổ tay mình, đáp: "Không có gì, rất nhanh sẽ ổn thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)