"Nhị đệ!"
Tiếng vó ngựa nện xuống xen lẫn tiếng gọi ầm ĩ. Phùng Xuân ngoái nhìn ra sau, trong chớp mắt ngựa của Đại đương gia và Cao Hồ đã đuổi tới nơi.
Tiêu Vệ Thừa quay đầu ngựa: "Đại ca, sao mọi người lại tới đây?"
Đại đương gia ghìm dây cương dừng ngựa: "Cao Hồ bảo đệ đi săn, ta đến đi cùng đệ."
Ánh mắt hắn ta dừng trên hai người đang cưỡi chung một con ngựa, không khỏi nhíu mày: "Hai người các đệ sao lại cưỡi chung một con ngựa thế này? Trại Thanh Phong chúng ta cũng đâu đến mức không có ngựa chứ?"
Phùng Xuân không dám lên tiếng, rụt cổ lại giả làm người câm.
Tiêu Vệ Thừa rũ mắt liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười: "Ta đang luyện cách hai người cùng đi săn."
Cao Hồ đánh mắt nhìn sang, thấy cánh tay đang đặt hờ bên eo Phùng Xuân, lông mày không khỏi nhảy dựng.
Đại đương gia phi ngựa tới, đi song song với Tiêu Vệ Thừa: "Nhị đệ, nói thật không giấu gì đệ, ta đã tìm Trương sư gia bàn bạc, Trương sư gia bảo chúng ta không nên bành trướng thế lực ra bên ngoài."
Tiêu Vệ Thừa đáp: "Vậy đại ca có thể tiễn Trương sư gia lên đường được rồi."
Sắc mặt Phùng Xuân tái nhợt, chỉ thấy sau gáy lạnh toát.
Loại chuyện này cũng là thứ mà nhân vật quèn như nàng có thể nghe sao?
Đại đương gia không cảm thấy có gì bất thường, chỉ khó hiểu hỏi: "Vì sao? Trương sư gia xưa nay đâu có phạm lỗi lầm gì?"
Cao Hồ theo sát phía sau cũng gật gù phụ họa.
Tiêu Vệ Thừa hỏi: "Lẽ nào đại ca cảm thấy cách làm đó của Trương sư gia là chuyện tốt cho trại Thanh Phong sao?"
Đại đương gia vò đầu bứt tai.
Tiêu Vệ Thừa liền phân tích: "Tầm nhìn của Trương sư gia quá hạn hẹp, chỉ tham cái an ổn, nhưng lại làm thui chột sĩ khí của sơn trại. Ngày rộng tháng dài, chỉ khiến các huynh đệ trong trại buông lỏng cảnh giác, dậm chân tại chỗ. Hạng người này, bề ngoài trông có vẻ vô hại, nhưng thực chất lại chính là con sâu làm rầu nồi canh."
Đại đương gia bán tín bán nghi: "Nhưng Trương sư gia bảo, tân hoàng vừa mới đăng cơ, thời cục chưa ổn định, không phải thời điểm tốt để mở rộng thế lực. Câu này cũng đâu có sai?"
Tiêu Vệ Thừa cười: "Đại ca, thời thế loạn lạc mới sinh ra kiêu hùng."
Đại đương gia hơi khó xử: "Ta cũng không muốn làm kiêu hùng gì sất. Với lại, ta cũng không có tư chất đó. Ta chỉ mưu cầu được yên ổn..."
Chạm phải ánh mắt của Tiêu Vệ Thừa, Đại đương gia bỗng dưng nghẹn họng.
Tiêu Vệ Thừa nhếch mép cười, nhướng mày nhìn sang Phùng Xuân, bảo: "Nếu đại ca không ngại thì hỏi thử Phùng Thanh xem, xem ta nói có đúng không?"
Phùng Xuân không ngờ chuyện này còn có thể kéo cả nàng vào. Theo bản năng, nàng liền nịnh nọt nói: "Cái đó... Vương hầu khanh tướng cứ sinh ra là cao quý sao? Anh hùng xưa nay không hỏi xuất thân. Đại đương gia hùng tâm tráng chí, vừa nhìn đã biết không phải vật trong ao, cớ sao ngài lại không tin chính mình!"
Đại đương gia không hiểu đoạn đầu, nhưng nghe hiểu đoạn sau, lập tức được nàng tâng bốc đến nở mày nở mặt, cười ha hả.
Phía sau, Tiêu Vệ Thừa nghe nàng nói như thế, khẽ nhướng mày, ánh mắt dần trở nên âm trầm lạnh lẽo.
Bị ánh mắt ấy làm cho rợn gáy, Phùng Xuân quay đầu lại nhìn với vẻ khó hiểu.
Tiêu Vệ Thừa mỉm cười: "Ngươi nói tiếp đi."
Trong lòng Phùng Xuân giật thót, đành cắn răng nói tiếp: "Đại trượng phu sống giữa trời đất, có thể cam chịu dưới trướng kẻ khác mãi được? Đại đương gia đang độ tráng niên, đúng vào cái tuổi gây dựng sự nghiệp, nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn. Phong hầu bái tướng gì đó, cũng chưa chắc không thể."
"Nhị đệ, tên tiểu tử đệ nhìn trúng quả nhiên rất được!" Đại đương gia hết sức vui mừng, lại tràn đầy tự tin, càng nghĩ càng thấy vui sướng, không khỏi thúc ngựa chạy lên trước hai bước.
Phùng Xuân thấy mình nịnh đúng chỗ, liền thở phào nhẹ nhõm. Còn chưa kịp hoàn hồn, bên tai chợt phả tới một luồng hơi thở ấm nóng, ẩm ướt, khiến nàng giật mình, lung lay sắp ngã.
Nàng khẽ kêu lên, một cánh tay lập tức vòng qua, giữ chặt nàng trước người.
Phùng Xuân hồn xiêu phách lạc, vừa quay đầu đã chạm phải đôi mắt thâm trầm của Tiêu Vệ Thừa: "Đã từng đọc sách?"
Phùng Xuân rét run trong bụng, vội giải thích: "Không phải, không phải, ta... ta từng nghe mấy tiên sinh kể chuyện nói vậy thôi."
Tiêu Vệ Thừa nheo mắt lại, ánh mắt dò xét như hóa thành thực thể, khiến Phùng Xuân gần như không thở nổi.
"Khụ khụ."
Hai tiếng ho có phần cố ý phá tan bầu không khí giữa hai người.
Đại đương gia kéo cương quay ngựa lại, cười tủm tỉm nhìn Tiêu Vệ Thừa: "Nhị đệ à, chẳng trách đệ không cần mấy nữ nhân kia. Nếu đệ nói sớm, chẳng phải ta đã sớm tìm cho đệ một người như thế này rồi sao?"
Phùng Xuân vừa mới bình tĩnh lại đã bị câu này làm cho choáng váng.
Tiêu Vệ Thừa cũng không giải thích, ngược lại còn thuận theo lời ấy, khẽ cười rồi tiện tay ôm Phùng Xuân vào lòng.
Phùng Xuân: “?”
Cao Hồ đi phía sau âm thầm cảm khái: Hóa ra tên Phùng Thanh này cũng tinh ranh thật, chẳng trách sau khi gặp Nhị đương gia lại lập tức rửa mặt sạch sẽ!
Phùng Xuân: “???”
Trong trại người qua lại tấp nập, dần trở nên náo nhiệt. Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.
Bữa tối vẫn là bánh bột ngô. Phùng Xuân nghỉ ngơi một lúc cho đỡ mỏi chân, rồi mang ba cái bánh về phòng, định đưa Giang Hành Tuyết hai cái, mình ăn một cái.
Thế nhưng vừa mở cửa, nàng đã thấy trên bàn có một hộp thức ăn, tỏa ra mùi thịt thơm phức.
Mắt nàng sáng lên, vội chạy tới ném bánh bột ngô lên bàn, mở hộp thức ăn ra. Quả nhiên bên trong có một bát thịt đầy đặn. Mắt nàng gần như phát sáng, vui sướng gọi Giang Hành Tuyết: “Giang Hành Tuyết! Ngươi xem! Hôm nay có thịt!”
Không ai đáp lại.
Ánh mắt Phùng Xuân vẫn dán chặt vào bát thịt, không nghe thấy tiếng y, nàng lại gọi thêm một tiếng: “Giang Hành Tuyết?”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Lúc này nàng mới nhận ra có gì đó không ổn, lưu luyến thu ánh mắt khỏi bát thịt.
Quay đầu nhìn sang, lại thấy người nọ trên giường sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)