Lan Tẫn kéo Dư Tri Nguyệt đang run rẩy cả người ra sau lưng, tiến lên một bước đối diện với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Dư Khánh:
"Thừa Ân Hầu tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, chuyện ngày hôm nay vẫn còn thương lượng được, một khi đã qua ngày hôm nay, vậy thì chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở công đường thôi."
Trong lòng Dư Khánh đánh thót một cái. Nhà ai mà chẳng có vài chuyện khuất tất không thể để người ngoài biết, nhưng ai lại phơi bày hết thảy ra trước mắt bàn dân thiên hạ thế này chứ.
Hơn nữa, những việc có liên quan đến Dư Tri Nguyệt, hắn thực sự không dám đưa ra quan phủ.
Ý nghĩ xoay chuyển vài bận, Dư Khánh không thèm đếm xỉa đến Lan Tẫn nữa mà dịu giọng nói với nữ nhi: "Con hãy dẫn người đi nghỉ ngơi trước đi, vi phụ hứa với con, đợi khách khứa giải tán rồi ta nhất định sẽ nói chuyện tử tế với con."
“Thừa Ân hầu, ngươi tìm nhầm người rồi.” Lan Tẫn khẽ cười, tiếp lời: “Chuyện này do ta làm chủ.”
“Đây là gia sự của Thừa Ân hầu phủ ta...”
“Tri Nguyệt còn chưa nói rõ vì chuyện gì mà đến, Thừa Ân hầu đã bảo là việc nhà, xem ra trong lòng ngài đã vô cùng rõ ràng. Nhưng ở đây có nhiều người như vậy, hẳn là sẽ có người chưa rõ nội tình, chắc chắn là rất muốn nghe thử.”
Trên mặt Lan Tẫn mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lướt qua đám đông lại bình thản không chút gợn sóng: “Hôm nay ta tới cửa là vì ba chuyện. Thứ nhất, đến chúc mừng Thừa Ân hầu tuổi trung niên lại có con trai. Chiêu Đường, dâng lễ.”
Chiêu Đường vốn đi theo phía sau như hình với bóng liền giơ phong bao lì xì đỏ trong tay lên lắc nhẹ, rồi bước lên hai bước, đặt xuống mặt đất ngăn cách giữa hai bên.
Nếu nói nàng thất lễ thì nàng đã chuẩn bị lễ kim, nói nàng không thất lễ thì nàng lại hành xử đầy vẻ khiêu khích thế này.
Sau khi Chiêu Đường lui xuống, Lan Tẫn tiếp tục nói: “Thứ hai, mang của hồi môn của mẫu thân Tri Nguyệt đi.”
Sắc mặt vốn đã khó coi của Dư Khánh càng thêm đen kịt, hắn trầm giọng nói: “Tri Nguyệt, của hồi môn của nương con vốn phải giao vào tay con, con thật sự không cần nghe người ngoài xúi giục mà làm loạn thế này, làm cho Thừa Ân hầu phủ trở thành trò cười lúc trà dư tửu hậu của người khác.”
Dư Tri Nguyệt nhắm hai mắt lại, không nói một lời.
Lan Tẫn lùi lại vài bước, khẽ vuốt ve quan tài rồi tiếp tục nói: “Thứ ba, thu liệm hài cốt cho mẫu thân của Tri Nguyệt là Tề Gia Mẫn.”
Toàn trường lặng ngắt như tờ.
Khi nhắc đến Thừa Ân hầu, người trong kinh thành đều phải thừa nhận rằng hắn tuy là bùn nhão không trát nổi tường, chẳng có bản lĩnh gì, nhưng đối với nhà vợ thì vô cùng có tình có nghĩa.
Lúc Tề gia gặp chuyện, hắn đã bôn ba hết lòng giúp đỡ. Về sau vì Tề thị muốn giữ vững căn cơ của nhà mẹ đẻ, bản thân lại đang mang thai không tiện đi xa, nếu chỉ phái hạ nhân về thì sợ bị qua mặt nên đã để đích nữ mới sáu tuổi đi cùng về quê ngoại.
Nghe nói vào lúc đó, Thừa Ân hầu có thế nào cũng không đồng ý, Tề thị đành lấy đứa con trong bụng ra uy hiếp, ép hắn phải nhượng bộ.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
