Tên sai vặt lắc đầu, hắn đứng không gần nên không nghe rõ quản gia nói gì với người kia, vừa nhìn thấy quan tài là đã vội vàng chạy đi báo tin rồi.
Những người khác cũng đều là kẻ sợ thiên hạ không loạn, Dư Khánh chỉ kịp phân phó người đi gọi toàn bộ gia đinh hộ viện của Hầu phủ tới, đã bị đám đông vây quanh kéo ra ngoài sân.
Phía bên nữ quyến chậm hơn một bước, cũng nhận được tin tức.
Nghe tin đám nam nhân đã đi xem náo nhiệt, có vài vị phu nhân thích xen vào chuyện người khác liền khuyên nhủ Nhị phu nhân cùng nhau đi qua xem sao.
Vừa đến nơi, bọn họ đã thấy hai vị cô nương một cao một thấp chậm rãi đi tới, tám nam tử cao to vạm vỡ khiêng một cỗ quan tài, bước chân nhịp nhàng đi sát theo sau.
Lan Tẫn dừng bước giơ tay ra hiệu, cỗ quan tài liền được đặt xuống đất.
"Nghe nói Thừa Ân Hầu phủ hôm nay có hỷ sự, ta không mời mà đến, muốn góp thêm cho Hầu phủ một chuyện vui nữa."
Dư Khánh nhíu chặt mày: "Không biết Hầu phủ của ta có thâm cừu đại hận gì với ngươi, mà khiến ngươi thất lễ đến mức mang theo quan tài tới chúc mừng thế này?"
"Chưa tự báo danh tính, quả thực là thất lễ." Lan Tẫn khom người hành lễ: "Lan Tẫn bái kiến chư vị."
Họ Lan? Mọi người nhìn nhau, trong kinh thành quả thực cũng có người họ Lan, nhưng gia thế của mấy nhà đó làm sao có gan đến Hầu phủ gây chuyện.
Lan Tẫn vỗ nhẹ lên vai tiểu cô nương: "Không nên thất lễ."
Tiểu cô nương khẽ cúi đầu rồi ngẩng mặt lên đối diện với ánh mắt của mọi người, khi nhận ra không một ai nhận ra mình, trong lòng cô bé vừa hận vừa đau.
Cô bé giống mẫu thân đến năm phần, người ngoài không nhớ rõ thì thôi đi, nhưng Thừa Ân Hầu phủ này lại không có một ai nhận ra cô bé!
Vậy thì cô bé phải khiến những kẻ này nhớ lại một lần nữa.
"Tri Nguyệt thỉnh an phụ thân."
Tri Nguyệt nhìn nam nhân đang lộ rõ vẻ kinh hãi trước mặt, nụ cười trên môi dần dần nở rộ, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi như đang lơ lửng giữa không trung: "Phụ thân, ngay cả nữ nhi của mình mà người cũng không nhận ra sao?"
Lời này khiến người ta không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát, nổi hết cả da gà.
Dư Khánh quả thực kinh ngạc không nhỏ, hắn không ngờ Dư Tri Nguyệt đáng lẽ ra phải đang bị người ta giam lỏng ở quê nhà, lại có thể xuất hiện ở nơi này.
Thế nhưng hắn cũng chẳng phải kẻ dễ bị dọa nạt, sau khi biết rõ người đến là ai, trong lòng hắn ngược lại đã có tính toán.
Hắn thu liễm thần sắc, bày ra uy nghiêm của một người làm cha, trầm giọng nói: "Tri Nguyệt, vi phụ biết con oán hận ta vì có thêm đứa con khác, nhưng con cũng không thể càn quấy như vậy, có chuyện gì không thể đợi qua ngày hôm nay rồi nói sao!"
Dư Tri Nguyệt nhìn người cha đang ăn nói bừa bãi trước mắt, lòng căm hận ngập tràn suýt chút nữa đã nhấn chìm cô bé, cô bé hận không thể đâm một dao vào tim hắn, để xem dòng máu chảy ra từ lồng ngực hắn rốt cuộc là màu gì.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
