Cuối cùng, Thẩm Minh Châu được người dìu lên xe ngựa.
Thẩm phụ nhìn Thẩm Minh Châu còn chưa tỉnh ngủ trong xe, uống một ngụm trà.
“Minh Châu à, mau tỉnh dậy đi!”
Thẩm Minh Châu mở mắt nhìn Thẩm Trường Cửu một cái, nhỏ giọng nói:
“Cha, con ngủ thêm một lát nữa, tới nơi thì gọi con nhé!”
Nói xong liền nhắm mắt lại.
Thẩm Trường Cửu gọi thêm hai tiếng, thấy Thẩm Minh Châu không có dấu hiệu tỉnh lại, dứt khoát cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tối qua ông ngủ quá muộn, chẳng ngủ được bao lâu.
Đêm qua không chỉ Thẩm Trường Cửu ngủ không đủ, mà toàn bộ triều đình Đại Yến, từ các đại thần đến Hoàng đế, Hoàng hậu và các phi tần trong hậu cung cũng đều mất ngủ.
Rất nhanh đã tới cửa cung!
“Minh Châu, mau tỉnh lại, xuống xe thôi, chúng ta tới rồi!”
Xe ngựa của Thẩm gia vừa tới liền thu hút sự chú ý của toàn trường.
Đặc biệt là phe của Nhị hoàng tử Yến Vân Huyền, ai nấy đều đứng thật xa, sợ bị liên lụy.
Ngược lại, Tô Hoài Viễn vô cùng vui vẻ. Nhìn thấy Thẩm Minh Châu, ông như nhìn thấy bảo bối.
Chẳng bao lâu nữa hai người sẽ cùng làm việc tại Hàn Lâm Viện!
Ông vô cùng thưởng thức tài hoa của Thẩm gia tiểu thư.
Nghĩ đến sau này có thể cùng nhau hóng chuyện, trong lòng vô cùng vui sướng.
“Thẩm Thượng thư”
“Tô Đại học sĩ mong được chiếu cố nhiều hơn!”
“Khách khí khách khí, đều là đồng liêu mà.”
Tô Hoài Viễn cười nhìn Thẩm Minh Châu, thân thiết vô cùng, giống hệt một ông chú kỳ quái.
Dĩ nhiên, đó là trong mắt Thẩm Minh Châu.
Còn trong mắt các đại thần khác, Tô Đại học sĩ đối nhân xử thế nhã nhặn, khiêm tốn, quan tâm cấp dưới, là một vị đồng liêu rất tốt.
Rất nhanh, các đại thần bắt đầu vào triều.
Thẩm Minh Châu đi theo phụ thân. Vì phẩm cấp của nàng thấp nên Thẩm Trường Cửu bảo nàng đứng gần cửa.
“Minh Châu, đứng ở đây cho đàng hoàng, nhớ đừng nghĩ linh tinh, chăm chú vào việc thượng triều.”
Thẩm Minh Châu uể oải đáp:
“Con biết rồi cha. Cha cố gắng làm việc nhé, tranh thủ chia sẻ gánh nặng với Hoàng thượng.”
Thẩm Trường Cửu: …
Ông nhìn quanh rồi bất đắc dĩ đứng vào hàng phía trước.
[Haiz… Người với người sao lại khác nhau lớn thế này chứ? Ta chỉ có thể đứng ở cửa, còn cha ta lại đứng hàng đầu!]
Thẩm Trường Cửu ngẩng đầu nhìn trời.
Lời dặn vừa rồi đúng là công cốc!
Các đại thần khác đều che miệng cười khẽ.
Rất nhanh, Cảnh Nguyên đế tới.
Ngày đầu tiên thượng triều chính thức bắt đầu.
“Ọe ~~~”
Ngay tại chỗ, tiếng hét của nàng vang vọng khắp đại điện.
[Ai vậy trời! Không có ý thức nơi công cộng gì hết, dám thả bom khói ngay giữa đại điện!]
[Thối chết mất! Ta sắp nôn luôn rồi!]
[Dưa Dưa, mau tra xem vị đại thần mặt dày nào không biết xấu hổ như vậy, thật đáng ghét! Cơm hôm qua của ta sắp bị hun ra ngoài rồi!]
Những người cũng bị “bom khói” tấn công đều muốn tìm ra thủ phạm.
Một vị đại nhân nào đó: …
Xã hội tính tử vong tại chỗ!
Cảnh Nguyên đế cũng vểnh tai nghe.
Nghĩ tới việc một vị trọng thần của mình lại công khai đánh rắm trong đại điện, tâm trạng ông cũng chẳng vui vẻ gì.
Ngay cả tiếng bàn luận trong triều cũng nhỏ đi không ít.
Tất cả mọi người đều dựng tai lên, muốn biết rốt cuộc là ai.
Lúc này Thẩm Trường Cửu sắp tức chết rồi!
Những lời ông và phu nhân căn dặn về việc cẩn trọng lời nói đều bị ném ra sau đầu!
[Ký chủ, là Xa Kỵ Đại tướng quân Điền Học Châu. Hai ngày nay nhà ông ấy ăn quá nhiều củ cải nên sản lượng bom khói hơi cao!]
Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Điền Học Châu.
Điền Học Châu: Cả đời anh danh hủy trong một sớm!
Ông chỉ thiếu nước lấy tay che mặt, tìm khe đất chui xuống.
[Dưa Dưa, ông ấy là đại tướng quân mà ngày nào cũng ăn củ cải sao?]
Hệ thống hơi đồng tình nói:
[Ký chủ, nhà Điền tướng quân rất nghèo, rất nghèo! Đừng nhìn bộ quan phục của ông ấy sạch sẽ sáng sủa, thực ra ông ấy chỉ có đúng bộ đó để mặc ra ngoài! Ngoài quan phục ra, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới đều vá chằng vá đụp ba tầng trong ba tầng ngoài, kể cả quần lót và tất!]
Thẩm Minh Châu kinh ngạc không thôi, đồng thời cảm thấy thương hại.
[Dưa Dưa, một vị quan lớn mà ngày nào cũng ăn củ cải. Chẳng lẽ ông ấy có sở thích tiêu tiền kỳ quái nào nên mới nghèo vậy sao?]
[Ông ấy nghèo quá! Ông ấy nghèo quá đi~~~]
Cảnh Nguyên đế nhìn Điền tướng quân đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
Đặc biệt là ánh mắt khinh thường của một số quan văn dành cho ông.
Võ tướng đúng là thô lỗ!
Bốn vị hoàng tử phía trước nhìn Điền Học Châu đầy thương cảm.
Nhưng không sao, tan triều rồi bọn họ sẽ giúp đỡ ông ấy.
Dù sao cũng là võ tướng nhị phẩm, nắm giữ binh quyền của đại doanh Tây Giao, là một vị thực quyền tướng quân.
[Ký chủ, đừng cười nhạo ông ấy nữa! Ông ấy nghèo như vậy là vì ông ngoại của ngươi đấy!]
Mọi người nghe xong đều chấn động.
[Sao cơ? Ông ngoại và các cữu cữu cùng hai ca ca của ta chẳng phải đang ở Bắc Địa sao?]
[Haiz… Ký chủ, ông ngoại ngươi rất nghèo! Bắc Địa lạnh giá khắc nghiệt, lương thảo, thuốc men và quần áo triều đình cấp cho quân đội quanh năm đều không đủ. Điền tướng quân trước đây là phó tướng của Tạ tướng quân, mà Tạ tướng quân từng cứu mạng ông ấy trên chiến trường. Ông ấy hiểu rất rõ tình hình Bắc Địa nên ngoài số tiền đủ sinh hoạt, toàn bộ bổng lộc còn lại đều dùng để mua thuốc men, lương thực, quần áo gửi tới Bắc Địa. Vì thế ông ấy mới nghèo như vậy!]
Thẩm Minh Châu vô cùng kính phục.
Xin lỗi Điền đại tướng quân, vừa rồi vãn bối nói hơi to tiếng!
Cảnh Nguyên đế nghe tới đây thì càng nhíu mày.
Lương thảo triều đình cấp cho các nơi trấn thủ tuy không dư dả, nhưng cũng đâu đến mức thiếu thốn như vậy?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
[Dưa Dưa, chẳng lẽ Hoàng đế cấp ít lương thảo đến thế sao?]
[Ký chủ, ông ngoại ngươi là Tạ tướng quân thương binh sĩ như con. Những thương binh tàn tật không còn khả năng mưu sinh sau chiến tranh đều được ông ấy dùng bổng lộc của mình trợ cấp, cho lương thực và nhu yếu phẩm. Đặc biệt, ông ấy còn nuôi dưỡng rất nhiều trẻ mồ côi của các tướng sĩ đã hy sinh.]
[Điền tướng quân cũng vậy, phần lớn vật tư ông ấy gửi đi đều dành cho những đứa trẻ mồ côi đó!]
[Dưa Dưa, ông ngoại ta thật vĩ đại! Điền tướng quân cũng thật đáng khâm phục!]
Các võ tướng đều thầm nghĩ:
Tạ tướng quân thật đáng kính!
Phải học tập Điền tướng quân!
Cảnh Nguyên đế cũng hiểu ra.
Hệ thống tiếp tục:
[Cho nên đó cũng là lý do Bắc Địa hiện nay phòng thủ kiên cố. Có Tạ tướng quân trấn giữ, người Hồ không dám làm càn!]
[Hì hì~~~ Ông ngoại ta thật lợi hại!]
[Đúng rồi Dưa Dưa, ngươi vừa nói lương thảo triều đình cấp không đủ, là vì sao? Chẳng lẽ triều đình không tin tưởng ông ngoại ta?]
Cảnh Nguyên đế trợn tròn mắt.
Thẩm Trường Cửu: Xong đời rồi!
Ông vừa định bước ra quỳ xuống thỉnh tội thì bị Tô Thượng thư bên cạnh giữ lại, nhỏ giọng bảo nghe tiếp đã.
[Ký chủ, nghĩ gì thế! Ngươi tưởng Cảnh Nguyên đế không muốn quốc gia giàu mạnh, binh hùng tướng mạnh, bách tính an cư lạc nghiệp sao?]
[Ngay cả nhà địa chủ cũng không còn dư lương nữa rồi! Mỗi năm bà ngoại ngươi là Ngô thị đều phải rút một khoản tiền lớn từ các cửa hàng để viện trợ Bắc Địa. Nếu không, bọn họ đã sớm chết đói rồi!]
[Dưa Dưa, bà ngoại ta cũng thật tốt!]
Hệ thống: …
[Ký chủ, vị đại tướng quân nào cũng có nguồn lương riêng của mình. Nếu chỉ dựa vào số lương thảo triều đình cấp thì căn bản không sống nổi.]
Lúc này, sắc mặt Cảnh Nguyên đế có chút không nhịn nổi.
“Khụ khụ khụ…”
[Dưa Dưa, Đại Yến không có khoai lang sao? Một mẫu khoai lang có thể thu hoạch tới mấy chục thạch. Quan trọng nhất là dễ trồng, dễ sống, dễ bảo quản, lại rất no bụng, hơn nữa còn ngon nữa!]
Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện đều trợn tròn mắt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
