Thẩm phu nhân được phong cáo mệnh nên vô cùng vui mừng, tâm trạng của Thẩm Minh Châu cũng cực kỳ tốt.
[Ký chủ, ký chủ, cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo! Cung nữ mặc cung trang màu hồng kia là gian tế của địch quốc!]
Nghe tiếng lòng của Thẩm Minh Châu, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người cung nữ.
Các đại thần: …
Trong cung, cung trang đều thống nhất một màu!
[Dưa Dưa, người nào? Cung nữ nào cũng mặc cung trang màu hồng mà.]
[Ký chủ, chính là người có mắt phượng một mí, mặt trái xoan, đang bưng rượu đi về phía Cảnh Nguyên Đế kia kìa! Có thể nói đây chính là khởi đầu cho vận mệnh bi thảm của Cảnh Nguyên Đế!]
[Gian tế! Trời ơi, ta phải làm sao để báo cho Cảnh Nguyên Đế biết đây? Dù sao trên danh nghĩa ông ấy cũng là phụ hoàng của ta, hơn nữa còn là chỗ dựa lớn nhất của ta và Thái tử! Ta không muốn mất ông ấy đâu!]
Cảnh Nguyên Đế: …
Lâm Hoàng hậu: …
Mọi người: …
Hoàng đế là chỗ dựa lớn của Thái tử và Thẩm Minh Châu!
[Rượu có độc, ta phải nhắc nhở Cảnh Nguyên Đế thế nào đây?]
[A a a!!!]
Trong mắt Thẩm Minh Châu hiện rõ vẻ sốt ruột.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cung nữ kia đã rót đầy rượu vào chén của Cảnh Nguyên Đế.
Mắt thấy Cảnh Nguyên Đế sắp nâng chén lên uống, lúc này Thẩm Minh Châu cũng chẳng còn tâm trí nghĩ nhiều, trực tiếp đứng dậy quỳ giữa đại điện.
“Bệ hạ, uống rượu hại thân. Thái tử điện hạ chắc chắn cũng mong phụ hoàng bảo trọng long thể. Xin phụ hoàng giữ gìn sức khỏe.”
Lâm Hoàng hậu thấy vậy liền mỉm cười:
“Bệ hạ, đây là tấm lòng hiếu thảo của đứa nhỏ. Đêm nay người đừng uống rượu nữa.”
Cảnh Nguyên Đế hài lòng gật đầu, từ ái nhìn Thẩm Minh Châu.
“Thái tử phi hiếu thuận đáng khen, ban thưởng một đôi ngọc như ý, một đôi khuyên tai Thỏ Ngọc Giã Thuốc, một cây bộ diêu điểm thúy bằng vàng, một cây bộ diêu phỉ thúy tua ngọc hình lá tiêu, một trăm tấm lụa và một trăm lượng vàng.”
“Thần nữ tạ chủ long ân!”
Thẩm Minh Châu được ban thưởng nên vô cùng vui vẻ, liên tục ca ngợi Cảnh Nguyên Đế.
[Dưa Dưa, Cảnh Nguyên Đế thật biết nhìn người. Thảo nào có thể làm hoàng đế! Nhìn xem, người ta vừa liếc mắt đã biết ta là nhân tài!]
Lâm Hoàng hậu mím môi cười khẽ.
Cảnh Nguyên Đế cũng bất giác ngồi thẳng lưng.
Ông vốn chính là một vị hoàng đế anh minh thần võ, biết nhìn người như thế.
Về phần chén rượu độc kia, từ lâu đã bị đại tổng quản Vương Đức Phúc mang xuống giao cho Thái Y viện kiểm tra. Còn cung nữ kia cũng đã bị khống chế ngay lập tức.
Có thể âm thầm sắp xếp người vào hoàng cung mà không ai hay biết, vậy địch quốc rốt cuộc đã cài cắm bao nhiêu người vào kinh thành và hoàng cung?
Ánh mắt Cảnh Nguyên Đế lướt qua các đại thần và phi tần trong hậu cung.
Trong đầu ông nhanh chóng rà soát lý lịch từng người.
Đã có gian tế, chắc chắn phải có nội ứng.
Rốt cuộc là ai?
Ông nhìn Thẩm Minh Châu một cái, càng cảm thấy quyết định để nàng thay chồng vào triều là vô cùng chính xác.
Không lâu sau, Vương Đức Phúc ghé tai Cảnh Nguyên Đế thì thầm vài câu.
Tiếp đó, dưới sự chủ trì của Lâm Hoàng hậu, tiệc Trung thu chính thức kết thúc.
Lúc xuất cung, Thẩm phu nhân và Thẩm Minh Châu được thái giám chuyên trách dẫn đường chậm rãi ra ngoài.
Hoàng đế và Hoàng hậu còn đặc biệt phái cấm vệ quân hộ tống hai người về phủ.
Thẩm Minh Châu thầm nghĩ:
Đúng là làm Thái tử phi có khác, về nhà còn được cấm vệ quân hộ tống.
Nhìn thấy xe ngựa của nhà mình, nàng lập tức chui vào.
“Nương, mau lên xe!”
“Cha sao còn chưa ra? Chậm quá!”
Thẩm phu nhân nhìn nữ nhi, cười nói:
“Đừng vội. Tối nay xảy ra không ít chuyện, cha con chắc còn phải ở lại một lúc. Chúng ta cứ về trước, lát nữa cha con cùng Thanh Hồng và Thanh Ba trở về sau.”
Thẩm Minh Châu nhìn mẫu thân, có chút không đồng tình.
“Nương, chúng ta là người một nhà. Đã cùng đi dự tiệc Trung thu thì đương nhiên cũng phải cùng nhau về.”
Thẩm phu nhân nắm tay nữ nhi, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
“Nghe lời đi. Cha con bọn họ còn có việc phải làm.”
“Họ về sau cũng được.”
“Được rồi.”
Thẩm Minh Châu cuối cùng vẫn nghe lời mẫu thân.
Hai mẹ con thuận lợi trở về phủ.
Vừa về đến nhà, Thẩm Minh Châu lại nghe thấy tiếng hệ thống.
[Dưa Dưa, chẳng phải ngươi nói Nhị hoàng tử phái sát thủ đến giết ta sao? Đám cấm vệ quân hộ tống chẳng có tác dụng gì cả. Ta còn định bắt vài tên sống sót để tố cáo Nhị hoàng tử Yến Vân Huyền nữa chứ!]
Hệ thống đáp:
[Ký chủ, đám sát thủ do Nhị hoàng tử phái tới đã gặp phải khắc tinh, toàn bộ bị tiêu diệt, không còn một ai sống sót!]
Dù có người còn sống cũng đã cắn thuốc độc tự sát.
Dưa Dưa:
[Máu me quá đi!]
Thẩm Minh Châu nghe xong liền gật đầu.
[Vậy cũng tốt, coi như trừ hại cho dân!]
Nghe tiếng lòng của nữ nhi, Thẩm phu nhân lên tiếng:
“Minh Châu, về viện nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai con chính thức vào triều, đừng để đến lúc đó không dậy nổi.”
Thẩm Minh Châu: …
Ôi trời!
Sao lại quên mất chuyện này chứ!
Nàng được bổ nhiệm làm Biên soạn ở Hàn Lâm viện, nhưng cũng không biết chức quan này rốt cuộc làm gì.
Có điều người ta vẫn nói:
Muốn vào Nội các thì phải vào Hàn Lâm trước.
Ngày mai nàng sẽ đi xem thử.
…
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Thẩm Trường Cửu và Tạ Thanh Hoan đã tự mình tới gọi người.
“Bảo bối ngoan của cha, mau dậy đi vào triều!”
“Minh Châu ngoan, dậy nào!”
“Ngoan ngoãn, không dậy là muộn giờ đấy!”
Thẩm phu nhân dịu dàng gọi bên ngoài.
Nhưng trong phòng, Thẩm Minh Châu hoàn toàn không nghe thấy.
“Rầm rầm rầm!”
“Thẩm Minh Châu! Mau dậy cho ta!”
Thẩm phụ đơn giản mà thô bạo.
Nếu nàng còn không dậy, ông thật sự muốn phá cửa xông vào.
Ông không muốn bị muộn giờ vào triều.
Đi trễ sẽ bị các quan khác dâng tấu đàn hặc.
Thẩm Minh Châu ngủ mơ màng, mắt còn chưa mở, đã trực tiếp phân phó:
“Thược Dược, đừng làm ồn!”
“Ta muốn ngủ đến lúc tự tỉnh!”
“Ai làm ồn thì đuổi ra ngoài!”
“Thẩm Minh Châu!”
Thẩm phụ tức đến muốn phát điên.
Nhưng con gái đã lớn, ông cũng không thể tùy tiện xông vào.
Chỉ đành thúc giục Thẩm phu nhân vào phòng kéo người dậy.
“Phu nhân, mau lên!”
“Sắp muộn rồi!”
“Không dậy nữa là bệ hạ sẽ trách tội đấy!”
Tối qua Thẩm phu nhân đã nói chuyện rất lâu với Thẩm phụ, cũng hiểu rõ tầm quan trọng của việc này nên lập tức đi vào phòng.
Nhìn nữ nhi bảo bối đang ngủ ngon lành, dù rất không nỡ nhưng bà vẫn ra lệnh cho hai nha hoàn thân cận là Thược Dược và Liên Kiều kéo nàng dậy rửa mặt.
“Nương, con buồn ngủ lắm!”
Thẩm phu nhân đau lòng ôm nữ nhi.
“Minh Châu à, ngoan nào.”
“Hôm nay là ngày đầu tiên con vào triều, tuyệt đối không được đến muộn.”
“Sau khi vào triều cũng phải ngoan ngoãn, không được suy nghĩ lung tung, chỉ cần chăm chú nghe là được, hiểu chưa?”
“Nhất định không được nghĩ bậy.”
“Minh Châu? Con có nghe nương nói không?”
Thẩm Minh Châu mơ mơ màng màng đáp lấy lệ:
“Biết rồi, nương.”
“Con sẽ ngoan mà.”
“Mẫu thân, ôm ôm!”
[Có nương bên cạnh thật giống như báu vật vậy!]
Nghe tiếng lòng của nữ nhi, trái tim Thẩm phu nhân gần như tan chảy.
Nhưng cuối cùng bà vẫn không quên dặn đi dặn lại:
“Minh Châu, vào triều nhất định không được suy nghĩ lung tung, biết chưa?”
“Biết rồi, nương.”
Thẩm phu nhân: …
Thẩm phụ: …
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

