Nàng không trả lời được, chỉ đẩy hắn yếu ớt, giọng mềm nhũn như nước: “Tắt đèn đi… tắt đèn đi…”
“Không tắt, nàng chẳng phải bảo nhìn đẹp sao?”
Oanh Nhiên thẹn quá hóa giận, mắng yêu một tiếng, không muốn nói chuyện với hắn nữa.
Từ Ly Lăng có rất nhiều điểm tốt, nhưng cái kiểu xấu xa thoáng lộ ra một cách vô thức như thế, khiến nàng không biết nên xử trí ra sao.
Những trò nghịch ngợm ác ý tự nhiên đến không ngờ ấy, thỉnh thoảng khiến nàng nghĩ… hắn là ma.
Chỉ có ma, mới sinh ra đã có bản tính như vậy.
Nhưng nàng cũng chỉ dám thầm mắng hắn như thế trong lòng mà thôi.
Nàng biết hắn không phải ma.
Hắn chỉ là một thư sinh.
Cuối cùng khi được nghỉ ngơi, Từ Ly Lăng ôm nàng vào lòng.
Oanh Nhiên đã ngủ mất rồi.
Sáng hôm sau, Oanh Nhiên lờ mờ nghe thấy bên ngoài có tiếng người lớn tiếng gọi nàng. Là giọng của Quan Dập.
Nàng lười biếng mở mắt, mơ hồ trông thấy Từ Ly Lăng đã buộc phát đới trúc ngọc nàng tặng, bước ra ngoài.
Nàng mệt mỏi rã rời, thật chẳng buồn rời giường.
Nửa mê nửa tỉnh, nàng nghe thấy tiếng Quan Dập bên ngoài kinh ngạc thốt lên:
“Các hạ chính là Từ Ly Lăng? Tại hạ là huynh ruột khác phụ mẫu của Oanh Oanh. Muội phu à, dung mạo quả thực xuất chúng, khó trách muội muội ta hôm qua vẫn còn nhắc mãi không thôi.”
Oanh Nhiên thấy ồn ào quá, liền trùm chăn kín đầu, mơ màng ngủ tiếp.
Đến khi tỉnh dậy, trời đã sáng rực.
Nàng ra khỏi giường, thấy trên bếp đang hâm nóng bánh bao vỏ giòn nàng thích, trong nhà vắng bóng người.
Nàng lấy bánh bao, rồi vẫn quyết định ra ngoài.
Không ai đưa đi, nàng tìm một chiếc xe trâu trong thôn, vẫn có thể vào huyện Vân Thủy.
Đến nơi, nàng đi thẳng tới Ty Huyền.
Trên đường, nàng cứ có cảm giác như có người đang theo dõi mình.
Nàng quay đầu nhìn quanh, chỉ thấy người qua lại bình thường, chẳng ai để ý gì đến nàng cả.
Oanh Nhiên bắt đầu thấy sợ sợ: “Không lẽ gặp phải yêu ma rồi?”
Nàng vội vàng rảo bước tới Ty Huyền.
Bước vào địa phận Ty Huyền, vì là nơi của tu sĩ nên xung quanh rất vắng.
Nàng đến gần cổng chính, hỏi thăm lính gác. Hắn chỉ đường: “Đi ngõ nhỏ bên cạnh, vào bằng cửa sau. Quan Dập đang ở đó, chính môn bất tiện.”
Oanh Nhiên cảm ơn rồi rẽ vào ngõ nhỏ.
Cảm giác bị theo dõi ban nãy, tưởng chừng đã tan biến trước cổng Ty Huyền, giờ lại quay trở lại. Gáy nàng ớn lạnh.
Sau lưng có tiếng động, thứ gì đó đang lao về phía nàng.
Oanh Nhiên ngoái đầu lại, chỉ thấy một người sắc mặt tái xanh như xác chết, dùng cả tay chân bò đến gần nàng, miệng cố gắng phát ra từng tiếng khàn đặc: “Cuối cùng… cũng… chờ được… cơ hội… ký chủ…”
“Ma a!”
Oanh Nhiên hét toáng lên rồi quay đầu bỏ chạy, nhưng con hẻm hai đầu bỗng dài vô tận, không thấy lối ra.
Nàng ra sức chạy.
Xác chết ấy vẫn bám theo phía sau, bò lồm cồm đuổi theo: “Đừng chạy… ta… là… hệ thống… nàng… nhầm rồi… ta vất vả lắm… mới tìm được… ký chủ… nhiệm vụ của nàng…”
“Oanh Oanh!”
Một tiếng quát lớn vang lên. Oanh Nhiên quay đầu nhìn, chỉ thấy Quan Dập dẫn theo đám quan sai mặc áo Ty Huyền, vung đao chém đứt đầu xác chết kia.
Các quan sai lập tức chạy đến, chắn trước cảnh tượng đáng sợ đó, hỏi nàng: “Cô không sao chứ?”
Oanh Nhiên đầu óc trống rỗng, thân thể rũ rượi ngã ngồi xuống đất.
Nàng mơ mơ hồ hồ.
Quan Dập đưa nàng vào trong Ty Huyền nghỉ ngơi một lúc, hỏi: “Muội ổn chứ?”
Oanh Nhiên đã bình tĩnh lại, liền lên tiếng cảm ơn Quan Dập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)