Quan Dập thở dài: “Thôi vậy, để ta đưa muội về nhà.”
Oanh Nhiên lắc đầu: “Muội đến để sao chép hồ sơ cũ.”
“Muội đúng là chỉ biết tiền. Vừa gặp cương thi xong, bây giờ vẫn nghĩ đến kiếm bạc. Xem ra cũng không sợ lắm nhỉ.”
Quan Dập trêu nàng một câu rồi nói tiếp: “Thôi được, nhưng giờ cũng muộn rồi, chậm chút nữa là trời tối mất. Mai muội đến sớm một chút, công việc sao chép hồ sơ này sẽ tính tiền theo số quyển.”
Oanh Nhiên gật đầu.
Sợ thì tất nhiên là sợ. Nhưng sống trong thế giới này, với thân phận là phàm nhân, phần lớn gặp phải chuyện như thế đều chết cả.
Nàng có thể thoát được, đã thấy là may mắn, lúc ấy chẳng còn nghĩ được gì hơn.
Quan Dập lại để nàng nghỉ thêm một lát, rồi dùng kiếm đưa nàng về nhà.
Về đến nhà, từ xa Oanh Nhiên đã thấy Từ Ly Lăng đang ngồi trên ghế tựa trong sân, dường như đang chờ nàng.
Đến lúc này nàng mới nhớ ra, tối qua Từ Ly Lăng đã nói bảo nàng hôm nay đừng ra ngoài, hắn sẽ về sớm.
Khoảng cách khá xa, nàng không nhìn rõ nét mặt hắn.
Nhưng nhìn bộ dạng Tiểu Hoàng cụp đuôi trước cửa, e rằng tâm trạng hắn không tốt.
Quan Dập thì không để ý, vui vẻ vẫy tay gọi: “Muội phu!”
Từ Ly Lăng đứng dậy đi tới.
Oanh Nhiên khẽ chỉnh lại búi tóc, tránh ánh mắt hắn, lòng có chút xao động.
Dù nàng không hứa sẽ không ra ngoài, nhưng dẫu sao hắn cũng đã nói rồi, nàng lại vẫn đi. Nói không chừng hắn sẽ giận.
Nhưng… hắn đã ngồi đó đợi bao lâu rồi?
Oanh Nhiên liếc nhìn hắn với vẻ áy náy.
Nhưng Quan Dập lại bước tới trước, vô tình chắn giữa nàng và Từ Ly Lăng: “Muội phu, huynh phải dỗ dành Oanh Oanh thật tốt đấy. Hôm nay muội ấy gặp phải cương thi, bị nó đuổi theo suýt khóc chết luôn rồi!”
“Cương thi?”
Oanh Nhiên nghe thấy giọng Từ Ly Lăng trầm xuống.
Hắn tránh sang một bên, bước đến trước mặt nàng: “Nàng gặp cương thi thật sao?”
Oanh Nhiên liền nhào vào lòng hắn, ấm ức gật đầu:\ “Ừ, muội sợ lắm…”
Từ Ly Lăng ôm lấy nàng, vỗ nhẹ lưng trấn an. Nhưng hắn lại chẳng cảm nhận được chút âm khí nào sót lại trên người nàng.
Song Quan Dập và nàng lại không giống như nói dối.
Từ Ly Lăng liếc mắt nhìn ra cửa.
Tiểu Hoàng lúc này co dúm lại như trời sắp sập.
Nó đã nghe lệnh Từ Ly Lăng, lùng sục sạch mọi yêu ma trong vòng mười dặm quanh đây, kẻ nào có thể cắn chết thì nó tự cắn, không cắn được thì để Từ Ly Lăng ra tay.
Nó tuần tra mỗi ngày, bảo vệ vị nữ chủ nhân yếu đuối của nó.
Trong bán kính mười dặm này, tuyệt đối không thể còn sót lại yêu ma quỷ quái gì mới phải!
Nó cụp đuôi xuống, hướng về phía Từ Ly Lăng phát ra tiếng rên rỉ đáng thương như nhận lỗi.
Từ Ly Lăng thu lại ánh mắt, quay sang cảm ơn Quan Dập.
Quan Dập xua tay: “Không có gì. Xử lý cương thi là trách nhiệm của bọn ta. Có điều…”
Ánh mắt hắn sắc bén nhìn về phía Tiểu Hoàng đang đứng trước cửa: “Thịt các ngươi cho con chó này ăn, lấy từ đâu ra vậy?”
Người bình thường có thể không nhận ra đó là thịt gì.
Nhưng với một quan sai từng thực chiến với yêu ma, từng đi qua biết bao nhiệm vụ như hắn, hắn dám chắc—con chó đó ăn chính là thịt người.
Là thịt người rất tươi, hơn nữa còn là thịt của tu sĩ cấp cao có linh khí mạnh mẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)