Từ Ly Lăng không nói gì, chỉ cúi đầu cọ nhẹ cằm lên đỉnh đầu nàng: “Ta sẽ đổi việc, tìm việc nào kiếm linh thạch nhiều hơn.”
Oanh Nhiên vội nói: “Đừng, việc nào kiếm nhiều linh thạch thì cũng nguy hiểm. Chàng làm tiên sinh trông sổ sách là ổn rồi.”
“Chúng ta cứ từ từ mà tích lũy.”
Nàng ngẩng đầu, khẽ hôn lên cằm hắn một cái.
Từ Ly Lăng cúi đầu, nhẹ hôn lên môi nàng.
Cả hai chẳng mang theo chút tình sắc nào, chỉ như hai tiểu thú cọ cọ lấy nhau mà thôi.
Nửa tháng sau
“May mà muội phu đi mua phi câu từ nửa tháng trước, nếu là hôm qua mới đi, e là đã bị tên bán phi câu kia giết rồi.”
Quan Dập dẫn theo hai huynh đệ Huyền sai, điều tra xong vụ mua bán phi câu thì nghiêm mặt nói với Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên vẫn còn sợ hãi trong lòng: “Một người đang yên đang lành, sao lại đột nhiên hóa ma được? Hắn chẳng phải phàm nhân sao?”
Dạo này nàng không đến huyện Vân Thủy. Sáng nay, Từ Ly Lăng vừa đến trấn Kim Thủy không lâu thì Quan Dập đã tới cửa hỏi về chuyện mua phi câu.
Oanh Nhiên lấy làm lạ, liền hỏi vì sao đột nhiên lại điều tra việc này.
Quan Dập nói, tên bán phi câu tên là Mã Trì đã nhập ma, mấy ngày gần đây đã giết chết hai vị khách.
May mà trước kia hắn vốn là phàm nhân, chưa từng giết người luyện ma bao giờ, nên hành tung nhanh chóng bị lộ. Hiện hắn đã bỏ trốn vì sợ tội.
Vì Từ Ly Lăng từng có qua lại với Mã Trì khi mua phi câu, nên Quan Dập đến hỏi thăm theo thông lệ.
“Một phàm nhân nếu không khai mở căn cốt, cả đời cũng không thể tu đạo. Nhưng muốn tu ma thì chỉ cần gặp cơ duyên là đủ. Thảo nào ma đạo ngày càng thịnh.”
“Châu Ý Vương chúng ta xem như còn yên ổn, đám ma tu đều chui rúc trong tối không dám lộ diện. Nghe nói bên Vân Châu mới loạn, ma đạo giết người ngang nhiên chẳng hề kiêng dè.”
“Có điều ma công vốn là tà pháp, tu vi tuy thăng tiến cực nhanh, nhưng cũng là đổi mạng mà lấy. Càng tu cao, càng dễ mất lý trí, ngũ quan suy kiệt, cuối cùng phát cuồng mà chết. Ai có thể tu đạo, còn ai lại đi tu ma chứ.”
Hai vị Huyền sai tùy tiện nói chuyện phiếm.
Oanh Nhiên càng thêm lo lắng, giọng căng thẳng: “Nghiêm trọng đến vậy sao?”
Quan Dập liếc quanh bốn phía, không biết đang kiêng dè điều gì, rồi lại hạ giọng hơn nữa: “Cơ duyên mà Mã Trì gặp được, là Thánh Ma ban ân.”
“Thánh Ma ban ân?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi!”
Quan Dập trừng mắt: “Phàm vật gì nhiễm khí tức của Thánh Ma đều gọi là được ‘ban ân’. Nó không giống cơ duyên nhập ma bình thường đâu. Giống như một phàm nhân bỗng dưng có được thiên cực linh căn thì sớm muộn cũng thành tiên.”
“Hôm trước chúng ta ăn ở Nhuyệt Hồng lâu, tên kể chuyện ấy có kể về Thánh Ma đấy. Danh hiệu của hắn, không được tùy tiện gọi ra.”
Oanh Nhiên nhíu mày: “Vị Thánh Ma đó lợi hại vậy sao? Hắn đã đến huyện Vân Thủy rồi sao?”
Quan Dập nói: “Thánh Ma là tín ngưỡng toàn bộ Ma đạo, giống như tu sĩ chúng ta tôn thờ Thiên Địa vậy. Nhân vật như hắn, sao có thể xuất hiện ở chỗ chúng ta? Từ sau khi đồ sát toàn bộ cường giả cảnh Dao Cảnh tại Thiên Tiêu Quỳnh Vũ, hắn đã lui về Thánh Ma Thành ngủ say. Ngay cả Ma Tôn đến bái kiến cũng chẳng gặp được mặt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

