Từ Ly Lăng ngắm nàng một hồi, nói: “Lúc này phong cảnh đẹp đấy, sao nàng lại chẳng ngó ngàng gì?”
Oanh Nhiên ngẩng đầu nhìn quanh. Phi câu đang lướt trên tầng mây ráng đỏ, từng dải mây nhuộm trời như thêu gấm, quả là cảnh đẹp nhân gian.
Từ Ly Lăng đặt tay lên bụng nàng, khẽ vỗ: “Mệt rồi?”
Oanh Nhiên gật đầu.
Từ Ly Lăng hỏi: “Ngày mai còn đi nữa không?”
Oanh Nhiên nghĩ ngợi một lát, rồi lắc đầu: “Không đi nữa.”
Không đi nữa... Chính ở huyện Vân Thủy nàng mới gặp phải hệ thống. Có lẽ nó đang chực chờ ở đó. Nàng cần tránh đi một thời gian.
Từ Ly Lăng giúp nàng chỉnh lại tóc bị gió thổi rối: “Tối nay muốn ăn gì?”
Oanh Nhiên nghĩ một chút: “Uống cháo đi, thiếp muốn ăn thanh đạm một chút.”
Từ Ly Lăng khẽ “ừ”: “Được.”
Oanh Nhiên nhìn hắn một lúc, gạt đi những phiền muộn trong lòng, khóe môi cong cong nở nụ cười.
Nàng cần gì tự chuốc phiền? Nàng còn phải sống tốt bên trượng phu của mình.
Nàng nói: “Hôm nay chép hồ sơ cũ, thiếp đọc được một chuyện thú vị. Nghe nói ngày xưa huyện Vân Thủy có một tiểu yêu tinh…”
Nàng ríu rít kể lại cho hắn nghe câu chuyện nàng đọc được.
Những chuyện huyền đạo đó, đối với một phàm nhân như nàng, chẳng khác gì truyện chí quái kỳ lạ.
Nhưng vì nàng đang sống trong một thế giới như vậy, nên càng khiến nàng cảm thấy đôi chút sợ hãi.
Từ Ly Lăng nghe nàng kể, thỉnh thoảng chêm vào vài câu bình luận: “Cái tinh quái đó với Huyền sai đều chẳng ra gì.”
Oanh Nhiên nghe vậy cười rúc trong lòng hắn, trêu chọc: “Phải rồi, phu quân thiếp là tiên sinh trông sổ sách giỏi nhất thiên hạ, cầm bàn toán là có thể trấn yêu diệt quỷ rồi.”
Hai người vừa nói vừa cười, phi câu hạ xuống trước tiểu viện nhỏ. Tâm tình của Oanh Nhiên cũng nhẹ nhõm hẳn.
Từ Ly Lăng như thường lệ vứt xương thịt cho chó ăn, rồi dẫn phi câu ra sau nhà buộc lại. Oanh Nhiên thì thu quần áo mà hắn đã giặt từ sáng.
Trời đã về đêm, bếp lò trong căn bếp nhỏ bắt đầu bốc khói.
Từ Ly Lăng nói: “Trấn Kim Thủy chẳng có việc gì nhàn hạ hơn chép hồ sơ đâu.”
Oanh Nhiên bĩu môi.
Từ Ly Lăng lại nói: “Nếu nàng muốn đi chơi, ngày mai ta dẫn nàng đi.”
Oanh Nhiên cười tươi, nghiêng người dựa vào người hắn: “Được.”
...
Sáng sớm hôm sau, Từ Ly Lăng lại gọi Oanh Nhiên dậy, sau khi cùng nhau rửa mặt, hắn lại chải tóc cho nàng. Cưỡi phi câu đưa nàng đến trấn Kim Thủy.
Trấn Kim Thủy không lớn, nhưng có rất nhiều thương hội lớn. Tiểu thương ở huyện Vân Thủy thường đến đây nhập hàng.
Từ Ly Lăng làm tiên sinh trông sổ sách ở một thư các trong trấn.
Công việc này không cần ở lại thư các cả ngày, chỉ cần nói với chưởng quỹ một tiếng là có thể ra ngoài.
Chưởng quỹ từng gặp qua Oanh Nhiên, hôm nay thấy nàng tới, liền niềm nở chào hỏi, cho Từ Ly Lăng nghỉ để đưa nàng dạo quanh trấn.
Oanh Nhiên cùng Từ Ly Lăng dạo phố, ăn vặt. Qua giờ Ngọ, thư các có việc đột xuất, Từ Ly Lăng quay lại làm việc.
Oanh Nhiên một mình đến trà quán nghe kể chuyện, chiều tối cùng Từ Ly Lăng trở về, trên đường kể lại chuyện nàng nghe được.
Từ Ly Lăng hôm nay không bình luận gì, chỉ nhìn nàng gương mặt cười tươi dưới ánh chiều tà nói: “Không bằng từ nay mỗi sáng nàng theo ta đến trấn chơi, tối lại về.”
Oanh Nhiên cũng muốn vậy, nhưng...
Nàng lắc đầu: “Làm gì có nhiều tiền đến mức đi chơi suốt ngày? Nhà mình ăn thịt cũng không ít, so với người ta đã là xa xỉ lắm rồi. Còn phải tích góp lo cho tương lai nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)