Nghiêm Long Chu gật đầu: “Vậy ngày mai cháu lại đến giúp thúc.”
Trần lão hán hớn hở cùng Nghiêm Long Chu quay về. Vừa đi được vài bước, gã nam nhân ban nãy đã gào toáng lên: “Huynh đệ! Ngươi ngàn vạn lần đừng làm kẻ đổ vỏ ngu ngốc nhé!”
Sắc mặt Trần lão hán thoắt cái biến đổi, liếc nhìn Nghiêm Long Chu, chỉ thấy sắc mặt hắn vẫn điềm nhiên như không.
Trần lão hán cau mày, liếc nhìn gã nam nhân nọ thêm một cái, rốt cuộc cũng nhận ra đối phương là ai — Uông Đức Thắng, gã lưu manh khét tiếng ở thôn Đào Hoa. Năm ngoái người này còn mặt dày đến cầu thân Mật Nương, nhưng ai mà chẳng biết hắn ta là một kẻ lười biếng, thê tử đầu tiên không chịu nổi cảnh khổ sở đã bỏ theo người khác, thế mà hắn ta vẫn còn ôm mộng cưới Mật Nương ư?
Ngày hôm đó, Trần lão hán đã dùng chổi đuổi thẳng cổ hắn ta ra khỏi nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

