Nghiêm lão đầu vội vàng nói lời cảm tạ, bà mối Cát vừa xua tay thì đột nhiên bà tử nhà họ Liễu đã tìm đến cửa.
Giọng điệu của bà tử kia hiển nhiên không được tốt, vừa tới nơi chẳng màng đến việc có người ngoài ở đó, đã thẳng thừng chửi bới bà mối Cát không có đạo đức nghề nghiệp, gán ghép lung tung, lại dùng những lời lẽ âm dương quái khí chỉ trích một chập, làm cho bà mối Cát và Nghiêm lão đầu đứng bên cạnh nghe mà ngơ ngác.
Chuyện gì thế này?
Bà mối Cát hoàn hồn lại, cũng nổi trận lôi đình. Thế này khác nào đến đập phá bát cơm của nàng ta, sao mà nhịn cho được?
“Ngươi đang nhai đầu lưỡi nương nhà ngươi đấy à! Ta gán ghép lung tung chỗ nào! Hôm nay ngươi không nói cho rõ ràng thì đừng hòng rời khỏi đây!”
Bà tử kia cũng chẳng kiêng dè, xưng danh báo họ luôn: “Ngươi đến tận cửa nhà người ta, cũng đâu thấy ngươi đến hỏi han nhà ta nửa lời? Tự tiện chạy đến nhà đằng gái, ngươi còn có mặt mũi nói không phải gán ghép lung tung sao? Ngươi có biết nhà ta từ lâu đã định sẵn hôn sự với nhà họ Thẩm rồi không?”
Bà tử kia liến thoắng một chập làm bà mối Cát ngây người.
Nàng ta tự nhiên phản ứng lại được người này đang nói đến ai.
Chẳng lẽ nào thằng ranh nhà họ Liễu dám lừa nàng ta? Hắn trước nay chưa từng nhắc đến chuyện mình đã đính hôn!
Trong nháy mắt đầu óc bà mối Cát phình to như cái đấu. Kỳ thực chuyện này quả thực không đúng với trình tự, làm gì có chuyện đằng trai tự mình vác mặt đến mời bà mối.
Nhưng thấy tiểu tử kia có vẻ đầy thành ý, lại là nhi tử của nhà lý chính, chắc hẳn sẽ không làm ra chuyện hồ đồ gì, nên bà mối Cát cũng chẳng nghĩ nhiều. Nàng ta còn tưởng lý chính hai hôm nay đi vắng, đợi lúc ngài ấy về sẽ chính thức mang lễ đến cầu thân!
Trong lòng bà mối Cát thầm kêu xui xẻo, nhưng nàng ta tuyệt đối không thể thừa nhận, cứng cổ cãi lại: “Nói như vậy, hóa ra là nhà các người vô cớ đến trêu đùa ta sao? Ta còn chưa trách các người làm lãng phí thời gian của ta, ngươi vừa đến đã hùng hổ dọa người là ý gì?”
Bà tử kia sững người, còn chưa kịp phản ứng lại đã nghe bà mối Cát lớn giọng: “Đừng tưởng ngày nào ta cũng rảnh rỗi! Thấy chưa, người đến nhờ ta làm mối đông lắm đấy!” Nói rồi nàng ta chỉ vào Nghiêm lão đầu: “Lão đại ca, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ tìm cho ngươi một mối lương duyên!”
Bà tử kia lại lên giọng mỉa mai: “Ngươi á? Hôm qua ngươi nghe nói đằng gái là Trần Mật Nương mà cũng chẳng thấy có gì không ổn, với cái mắt nhìn người cỡ này còn dám mạnh miệng nói lương duyên, ai mà thèm tin?”
Bà mối Cát lúc này thực sự nổi điên rồi, chỉ thiếu điều nhảy cẫng lên chỉ thẳng vào mũi đối phương mà chửi: “Ngươi thì hiểu cái thá gì! Mật Nương thì làm sao? Đứa trẻ đó vừa thủy linh tú lệ, tính tình lại tốt, siêng năng tháo vát, biết bao nhiêu nhà muốn cầu thân còn chẳng được, ngươi đừng có mà đằng đằng sát khí!
Ngươi chê ta làm mối không tốt, thử đi thám thính xem quanh mười dặm tám thôn này, có ai mà không biết danh tiếng bà mối của ta! Ta còn tưởng gia phong nhà lý chính tốt đẹp thế nào, hóa ra là vừa mở mồm đã ác nhân cáo trạng trước, lại còn đến phá đám chuyện làm ăn của ta? Ngươi mau cút đi cho ta, thật xúi quẩy!”
Bà mối Cát vừa nói vừa đẩy bà tử kia ra ngoài. Thực ra kẻ nọ ban nãy đã hối hận rồi, thấy người ta tức giận thật, nàng ta cũng hoảng hốt.
Bà mối Cát quả thực tức giận không nhẹ, trở vào nhà còn tu ừng ực hai bát nước lớn mới bình tĩnh lại được. Nghiêm lão đầu đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ màn kịch nực cười này: “À ừm...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

