Đang thầm đắc ý, bỗng vai bị chàng nhẹ nhàng đẩy một cái.
A Tư không kịp đề phòng, ngã xuống ghế nằm.
Trước đây chàng chưa từng như vậy, hôm nay lại còn ôm ấp đầy ám muội bên bờ sông, như thể đã mở ra cánh cửa thân mật giữa hai người.
Nàng co người lại, mặt đỏ bừng, khẽ nói: “Chàng… đây vẫn còn là ban ngày mà, phu quân muốn làm gì vậy?”
“Yên tâm, ban ngày ban mặt thì chẳng làm được gì đâu.”
Yến Thư Hành bất đắc dĩ vì trong đầu A Tư chứa quá nhiều thứ linh tinh.
Chàng ấn nàng tựa vào lưng ghế, như thể đang thử làm một việc chưa từng làm bao giờ, nhẹ nhàng phe phẩy quạt cho nàng: “Phu nhân chu đáo khiến ta áy náy, hiện giờ không có việc gì, để ta dỗ nàng ngủ coi như bồi tội.”
A Tư lại càng kinh ngạc.
Chồng nhà người ta dịu dàng là chuyện đương nhiên, nhưng Giang Hồi thì khác, không dịu dàng mới giống hắn, sự dịu dàng hiếm hoi này chỉ khiến A Tư cảm thấy không thật.
Nhưng được người dỗ ngủ thì cũng lời rồi, nàng được đà lấn tới: “Đã dỗ ngủ thì phải kể chuyện chứ.”
Yến Thư Hành không mắc bẫy, mỉm cười: “Thật sự kể chuyện thì nàng còn ngủ nổi sao? Nếu muốn dễ ngủ, chi bằng đọc một đoạn văn khô khan buồn tẻ.”
A Tư ngạc nhiên ngồi thẳng dậy: “Sao phu quân biết! Hồi nhỏ cứ đọc sách là ta buồn ngủ, sau này cha ta nghĩ ra cách này để dỗ ta ngủ, lần nào cũng hiệu nghiệm!”
Nói xong, nàng sững người lại.
Chữ “cha” nàng buột miệng nói ra, chắc chắn không phải Trịnh Ngũ.
Mất trí nhớ mấy tháng, đây là lần đầu tiên A Tư vô thức nhắc đến ký ức quá khứ.
Không hiểu sao, tim nàng nhói lên, đó là cảm giác ấm áp xen lẫn chua xót.
Ban đầu là ấm áp, sau đó là nỗi đau âm ỉ kéo dài.
Trước mắt như thấp thoáng những dải cờ trắng, giấy tiền vàng bạc bay lả tả, tựa như từng lưỡi dao mỏng.
A Tư bất chợt đứng dậy.
Nàng cố gắng nhớ lại nhiều hơn về quá khứ.
Nhưng vô ích, chỉ nhớ đến lời Trịnh Ngũ nói khi nàng lén nghe đêm đó, A Tư bỗng giật mình.
Trịnh Ngũ kể, lúc nhặt được nàng, đúng lúc có tội phạm bị lưu đày vì tạo phản đi ngang qua vùng đó, trong lúc bị quan binh truy bắt đã nhảy xuống vực.
Cùng thời điểm ấy còn có các thế gia phương Bắc di cư xuống Nam, nghe nói họ gặp phải thổ phỉ ở vùng đó, không ít người bị bắt đi.
Ban đầu Trịnh Ngũ nghi ngờ A Tư là người nhà tội phạm, nhưng thấy trên mặt nàng không có dấu xăm, cổ tay chân cũng không có vết trói, lại thấy nàng đeo vòng tay giá trị không nhỏ, đoán nàng là người trong đoàn di cư, gia đình hẳn giàu sang, nên định lợi dụng ơn cứu mạng để mưu cầu danh lợi.
Nhưng Trịnh Ngũ dò hỏi khắp nơi mà không nghe ai tìm con gái, liền đoán A Tư hoặc là không còn người thân, hoặc bị gia đình vội vã di cư bỏ lại.
Nỗi đau nhói lên vô cớ khiến A Tư không khỏi nghi ngờ, nàng từng có người thân, hơn nữa còn rất yêu thương nàng.
Nhưng e rằng họ đã không còn nữa.
Ảo giác trăm hoa rợp trời vừa rồi khiến chân A Tư bủn rủn, nàng từ từ ngồi xuống.
Có người nhẹ nhàng dịch ghế, để nàng không ngồi hụt, A Tư chợt bừng tỉnh, khóe môi gượng nở nụ cười.
Trong đáy mắt trầm lặng của Yến Thư Hành phản chiếu dáng vẻ ngơ ngác của A Tư.
Tuy không rõ A Tư làm sao lại thành con gái Trịnh Ngũ, nhưng nàng đã dứt khoát rời xa thích khách, sau đó cũng không hề lưu luyến vị lão lang trung kia, phần lớn có thể đoán đó không phải cha ruột nàng.
Nhưng chàng không biết Giang Hồi có biết chuyện này không, nói nhiều dễ sai, chỉ hỏi: “Có hận vị lão lang trung đó không?”
Ánh mắt A Tư phủ một tầng băng lạnh, khẽ cười nhạt: “Chưa từng có tình cha con, lấy đâu ra hận?”
Chàng càng dịu dàng hơn: “Vậy vừa rồi vì sao lại buồn?”
Môi A Tư mấp máy rồi lại ngậm lại.
Trước đây để cắt đứt quan hệ với Trịnh Ngũ, nàng chỉ mơ hồ nói đó là người lạ nhặt được nàng, không nói bị nhặt lúc mấy tuổi, cũng không nhắc đến chuyện mất trí nhớ.
Người mất trí như tờ giấy trắng, ai có ý đồ cũng dễ dàng bịa chuyện lừa gạt.
Dù hiện tại Giang Hồi không hại nàng, nhưng không có nghĩa sau này cũng vậy.
Nàng bỗng nói: “Phu quân, có thể cho ta mượn tay chàng không?” Giọng nói dịu dàng như gió xuân, khiến người ta không thể từ chối.
Yến Thư Hành đưa tay ra.
A Tư nâng lấy bàn tay ấm áp ấy, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang tay nàng, nàng như một đứa trẻ ngây thơ, nắm lấy tay ấy, đặt lên đỉnh đầu mình. “Thì ra... cảm giác là như thế này.”
Giống như khi cô độc giữa hoang dã, trên đầu bỗng có một mái hiên che mưa chắn gió.
Cảm giác từng được cha che chở là như vậy.
A Tư buông tay chàng ra, giọng điệu bình thản, không chút cảm xúc: “Được rồi, ta chơi đủ rồi.”
Bàn tay chàng trai rời khỏi đỉnh đầu, nhưng lại nhẹ nhàng nâng lấy nửa bên má nàng: “Sao vậy?”
Giọng nói đã bỏ đi sự xa cách lạnh nhạt khi giả làm Giang Hồi, trở lại là chất giọng của Yến Thư Hành.
Âm điệu trầm thấp dịu dàng, như ngọn nến nhỏ trong đêm đông giá lạnh.
A Tư bất giác khựng lại, rồi lập tức quay đi, trong mắt lại trong trẻo không chút ưu tư: “Không phải chàng định dỗ ta ngủ sao?”
Yến Thư Hành mỉm cười, lại xoa nhẹ lên đỉnh đầu nàng.
Chàng còn không biết A Tư là chi nào của họ Giang, càng không rõ nàng gặp phải biến cố gì, có lẽ mất trí nhớ đối với nàng lúc này lại là chuyện tốt, cũng thôi không dò hỏi thêm: “Hay là để ta đọc cho phu nhân nghe mấy câu chuyện.”
A Tư mỉm cười: “Giọng phu quân hay quá, nếu kể chuyện, ta lại bị cuốn theo mà không ngủ nổi mất.”
Nàng chọn cách gượng cười, Yến Thư Hành cũng không vạch trần, chỉ như chiều em gái mà nói: “Được, tất cả nghe nàng.”
Chàng nhẹ nhàng phe phẩy quạt, đọc cho nàng nghe “Thiên tự văn”, thậm chí còn có một đoạn trong “Lễ ký”. “…Cầu trung dĩ từ tước giả, từ dưỡng dã.”
Khi âm cuối cùng vang lên, người trên ghế đã ngủ say, Yến Thư Hành chống tay lên thành ghế, ánh mắt dịu dàng phủ lên khuôn mặt nàng, như một lớp lụa mềm.
Chàng đứng dậy định đi ra ngoài, lại quay lại dặn Trúc Uyên đang chờ bên cạnh: “Lấy một chiếc chăn mỏng đến đây.”
Trúc Uyên mang chăn tới, vừa định đắp cho A Tư thì chàng trai đã nhận lấy.
Chàng cúi người, cẩn thận đắp chăn cho cô gái đang say ngủ, rồi không ngoảnh lại mà rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


