Đường núi ban đêm vốn không dễ đi, huống chi đầu Kiều Doanh còn bị thương, thân thể mệt mỏi rã rời. Đầu nàng đau âm ỉ, nhưng không dám dừng lại, sợ đám đàn ông áo đen kia đuổi kịp.
Bước chân nàng càng lúc càng loạng choạng, lòng bàn chân bị cọ đến đau rát.
Thế nhưng mặc kệ nàng đi nhanh hay chậm, bước chân thiếu niên vẫn luôn thong thả, không hề vội vàng. Kiều Doanh mấy lần quay đầu nhìn hắn, lo hắn sẽ ngã, nhưng không ngờ hắn lại đi rất vững.
Cũng giống như lúc còn ở trong địa lao không lâu trước đó. Sau khi nến tắt, xung quanh tối đen như mực, vậy mà hắn vẫn có thể nắm tay nàng vòng qua đám người áo đen rồi trốn thoát giữa bóng tối. Có lẽ chính vì không nhìn thấy nên hắn mới có bản lĩnh không cần ánh sáng vẫn đi lại vững vàng như vậy.
Đường xuống núi còn không biết bao xa. Đang giữa cuối thu, màn đêm lại càng lạnh lẽo.
Thiếu niên cảm nhận được bàn tay đang nắm tay mình đã hơi lạnh. Ngược lại, trong lòng hắn càng thêm tò mò, không biết nàng còn có thể gắng gượng được bao lâu.
Bỏ lại cái gánh nặng là hắn, không phải cơ hội sống sót của nàng sẽ lớn hơn sao?
Bỗng nhiên, bàn tay còn lại của hắn cũng bị nắm lấy. Khăn tay của nàng lau qua bàn tay hắn, miễn cưỡng giúp nó sạch sẽ hơn.
“Còn không biết phải đi bao lâu nữa, ăn chút gì lót bụng đi, lấy thêm sức.”
Nửa chiếc màn thầu được nhét vào bàn tay vừa được nàng lau sạch của hắn.
Đó là chiếc màn thầu Kiều Doanh giấu đi lúc trước. Tuy vừa lạnh vừa cứng, khô khốc khó ăn, nhưng trong hoàn cảnh này, nàng cũng không có tư cách kén chọn.
Kiều Doanh vừa cắn nửa chiếc còn lại vừa trò chuyện với hắn: “Ta tên Kiều Doanh, còn ngươi tên gì?”
Đầu ngón tay thiếu niên khẽ vuốt lớp vỏ thô ráp, cứng ngắc của chiếc màn thầu, sau đó đưa lên miệng cắn một miếng, mỉm cười nói: “Thẩm Thanh Ngư.”
“Thanh Ngư...” Kiều Doanh cười: “Tên hay thật.”
Hắn chỉ cười, không nói gì.
Kiều Doanh lại hỏi: “Ngươi bị bắt lên núi không hiểu đầu đuôi thế này, người nhà ngươi nhất định sẽ lo lắm nhỉ?”
Hắn nói: “Ta không có người nhà.”
Kiều Doanh vội nói: “Xin lỗi.”
Thẩm Thanh Ngư lắc đầu, tính tình vô cùng hiền: “Không sao.”
Kiều Doanh nói: “Ta cũng không nhớ được chuyện trước kia, không biết mình còn người nhà hay không, cũng không biết họ có đang đi tìm ta hay không.”
“Một mình cũng tốt.”
Kiều Doanh sợ nhắc đến chuyện buồn của hắn nên không nói về người nhà nữa.
Hai người đi mãi không biết bao lâu, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy ánh đèn le lói phía xa.
Kiều Doanh mừng rỡ nói: “Chúng ta xuống đến chân núi rồi, phía trước là thị trấn. Mau đi thôi!”
Thiếu niên mỉm cười: “Ừ.”
Vốn dĩ Kiều Doanh đã gần như không chống đỡ nổi nữa, nhưng vừa nhìn thấy ánh sáng phía trước, nàng lập tức phấn chấn hẳn lên, lại có thêm sức bước nhanh về phía đó.
Đêm khuya, trong thị trấn vô cùng yên tĩnh, chỉ có vài căn nhà còn le lói ánh đèn.
Kiều Doanh cố gắng sửa sang lại quần áo đầu tóc, sau đó nhìn sang Thẩm Thanh Ngư, nói: “Chúng ta đừng làm người ta sợ, để ta sửa sang lại cho ngươi.”
Thẩm Thanh Ngư lại cắn một miếng màn thầu còn dang dở, khóe môi cong lên, khẽ gật đầu.
Kiều Doanh đưa tay ra, nhưng nhận ra vết thương trên tay phải vẫn còn rỉ máu, nàng liền đổi sang tay trái, giúp hắn vuốt lại mái tóc bạc. Mái tóc mềm hơn nàng tưởng, sờ vào vô cùng dễ chịu.
Cuối cùng, nàng phủi sạch bụi bám trên áo hắn, rồi hắng giọng, lấy hết can đảm gõ cửa một căn nhà đang sáng đèn.
Không bao lâu, bên trong truyền ra giọng đàn ông: “Ai đấy? Nửa đêm rồi còn gõ cửa nhà người ta làm gì?”
Cửa lớn mở ra, một người đàn ông mặc áo vải thô xuất hiện. Nhìn thấy đôi nam nữ trẻ tuổi đứng ngoài cửa, lại nhìn mái tóc bạc trắng của người nam, hắn giật mình.
“Quỷ!”
“Không phải quỷ, chúng ta là người!” Kiều Doanh vội đứng chắn trước Thẩm Thanh Ngư, giải thích: “Chúng ta là huynh muội. Trên đường gặp phải bọn cướp, khó khăn lắm mới trốn được nhưng lại bị lạc đường.”
Nàng nói thêm: “Đại ca đừng hiểu lầm. Huynh trưởng của ta chỉ mắc bệnh nên dáng vẻ mới khác người thường một chút, hắn không phải người xấu.”
Bên trong lại truyền ra giọng phụ nữ: “Đại lang, có khách đến à?”
Một người phụ nữ có gương mặt dịu dàng bế đứa trẻ còn quấn tã bước ra. Nhìn thấy hai người lạ đứng trước cửa, lại thấy dung mạo khác thường của Thẩm Thanh Ngư, người phụ nữ cũng có phần sợ hãi, nép sau lưng chồng: “Đại lang, bọn họ là ai vậy?”
Đại lang vỗ nhẹ lên tay vợ, trấn an: “Tam Nương, bọn họ là huynh muội vừa trốn khỏi tay bọn cướp, không phải người xấu.”
Kiều Doanh xinh đẹp rạng rỡ, quần áo trang sức trên người đều khá quý giá, chỉ là dáng vẻ có phần chật vật.
Thẩm Thanh Ngư tuy tóc bạc như tuyết, mắt bị dải lụa trắng che kín, nhưng trên mặt luôn mang nụ cười, vẻ ngoài hiền hòa thân thiện, ngược lại khiến người ta không nhịn được mà thương cảm cho đôi mắt không nhìn thấy của hắn.
Kiều Doanh tháo chiếc trâm cài tóc nạm đá quý xuống, đặt vào tay Tam Nương: “Chúng ta thật sự không còn nơi nào để đi. Hai vị có thể cho chúng ta ở nhờ một đêm không? Coi như đây là tiền công, được chứ?”
Đại lang và Tam Nương nhìn nhau. Cuối cùng, hai người vẫn mềm lòng gật đầu.
Chỉ là nhà họ cũng không khá giả gì, chỉ có thể tạm dọn một căn phòng chứa đồ, trải chiếu xuống đất để hai người miễn cưỡng ngủ qua đêm.
May mà hai vợ chồng này đều là người thật thà. Chiếc trâm của Kiều Doanh quá quý, thấy quần áo nàng bẩn thỉu, Tam Nương còn đặc biệt lấy một bộ đồ chưa mặc mấy lần cho Kiều Doanh thay.
So với Kiều Doanh, Thẩm Thanh Ngư lại sạch sẽ hơn nhiều.
Kiều Doanh rửa ráy qua loa, thay bộ váy áo vải bông màu xanh, ngồi trên tấm chiếu rồi tháo hết những thứ có giá trị trên người xuống, gói vào khăn tay. Nàng thầm tính toán, những thứ này chắc cũng đổi được ít tiền.
Vừa ngẩng đầu lên, nàng đã nhìn thấy thiếu niên đang ngồi bên cạnh.
Thẩm Thanh Ngư dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, hơi nghiêng mặt sang, chậm rãi cong môi cười.
Hắn thật sự rất yên tĩnh. Dưới ánh nến ấm áp, hắn sạch sẽ, trong trẻo, đẹp đến mức không giống người thật.
Kiều Doanh cất kỹ đồ đạc, nhích lại gần hắn một chút, cẩn thận hỏi: “Cái này... Điều kiện có hạn, nếu ngươi để ý thì...”
Hắn cười: “Ta không để ý.”
Chỉ có một chiếc chăn, một tấm chiếu, hai người chỉ có thể ngủ chung.
Lúc nằm xuống, Kiều Doanh vẫn không nhịn được liếc sang người bên cạnh.
Hai người cách nhau một khoảng, nhưng cũng không tính là xa.
Kiều Doanh nhìn thấy mái tóc bạc của hắn xõa ra, tựa ánh trăng bị vò nát. Đường nét gương mặt nghiêng trong trẻo gần như mong manh, ngay cả khi hô hấp, những sợi tóc khẽ lay động cũng đẹp đến mức khiến người ta không dám lên tiếng.
Ánh mắt nàng vừa dừng lại trên màu trắng ấy một lúc, hắn bỗng cười hỏi: “Ngươi tò mò về ta lắm sao?”
Kiều Doanh nhất thời không biết trả lời thế nào.
Hắn nói: “Ngươi thường xuyên nhìn ta.”
Dải lụa trắng che mắt phủ xuống một lớp bóng mờ. Rõ ràng nơi đáng lẽ giấu kín cảm xúc nhất đã bị che đi, vậy mà đường nét nơi cằm và gương mặt nghiêng, cùng ý cười còn vương nơi khóe môi lại khiến cả người hắn toát lên vẻ đẹp vừa mong manh, vừa khiến người ta kinh ngạc.
Hắn nói: “Ngươi không giống những người trên núi, ghét bỏ ta. Cũng không giống người nhà này, sợ ta. Mỗi khi ngươi nhìn ta, ánh mắt đều rất lạ.”
Kiều Doanh hỏi: “Không lẽ phải vì ghét hoặc sợ ngươi thì ta mới được nhìn sao?”
Thẩm Thanh Ngư dường như có chút hứng thú. Cuối cùng hắn nghiêng mặt về phía nàng, giống như đang nhìn nàng: “Không ghét, không sợ, vậy còn có thể vì gì?”
“Vì ngươi đẹp.”
Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Thanh Ngư khựng lại một chút.
Kiều Doanh ngắm dung mạo đẹp mắt kia thêm một lúc, rồi thoải mái nhắm mắt, chậm rãi nói: “Thứ đẹp mắt nên người ta nhìn thêm vài lần. Cũng giống như mây trên đỉnh núi, trăng nơi mái hiên, không lẽ nhìn chúng cũng phải tìm một lý do là ghét hay sợ sao?”
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng, nàng kéo góc chăn lên, khẽ nói: “Hy vọng ngủ một giấc thật ngon, ngày mai tỉnh dậy ta cũng có thể trở nên xinh đẹp hơn.”
Nàng vừa mệt vừa buồn ngủ, không bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Nhưng Thẩm Thanh Ngư lại hoàn toàn không buồn ngủ.
Mới quen nàng trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng đã liên tiếp làm ra những chuyện nằm ngoài dự tính của hắn.
Cảm giác dường như không thể nắm nàng trong lòng bàn tay khiến hắn rất khó chịu.
Người đã chìm vào giấc ngủ cũng không biết mình nằm mơ thấy gì. Cơ thể khẽ run, hàng mày nhíu chặt. Bàn tay bị thương nắm lấy chăn, vết thương vừa khó khăn lắm mới cầm máu lại có dấu hiệu rỉ máu.
Hơi thở nàng dồn dập, hoàn toàn chìm trong cơn ác mộng.
Rất lâu sau, Thẩm Thanh Ngư cuối cùng cũng đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm lên giữa trán nàng.
Ngay sau đó, hắn khẽ cười, giọng lạnh nhạt: “Ta còn tưởng ngươi là người gan dạ lắm. Chẳng qua chỉ giết một người thôi, vậy mà đã bị dọa thành thế này.”
Trong địa lao, hình ảnh gã đàn ông bị nàng đâm vào cổ, nằm trong vũng máu trợn trừng mắt nhìn nàng cứ liên tục hiện lên trong giấc mơ.
Không hiểu vì sao, cơn ác mộng cứ lặp đi lặp lại ấy bỗng bị một màn sương trắng bao phủ.
Có lẽ đêm nay, nàng sẽ có một giấc mơ đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)