Trong địa lao, gió lạnh từng cơn thổi qua.
Kiều Doanh co ro trong góc, lạnh đến run cả người.
Nàng ôm lấy sau đầu vẫn còn âm ỉ đau, trong đầu bỗng vụn vặt hiện ra mấy từ: “Xuyên sách”, “nam nữ chính”, “nữ pháo hôi”...
Nàng chỉ cảm thấy những từ này vô cùng quen thuộc, nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ, đầu óc đã đau nhói từng cơn, chỉ cần động não một chút là cứ như đầu sắp nứt ra.
Kiều Doanh chỉ có thể xác định mình đã bị thương, mất trí nhớ, đành tạm thời không nghĩ thêm nữa. Nghỉ ngơi thật lâu, đến khi lấy lại được chút sức, nàng mới chống tay bò dậy.
Bốn phía im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng gió, trong không khí còn phảng phất mùi ẩm mốc lạnh lẽo khiến người ta buồn nôn.
Kiều Doanh đi đến cửa lao nhìn ổ khóa sắt bị khóa chặt. Nàng thử loay hoay vài cái, nhưng không cần nghĩ cũng biết, chỉ dựa vào sức mình thì không thể nào mở được.
Chợt nghe thấy tiếng bước chân, Kiều Doanh vội chạy về góc, nằm xuống, nhắm mắt giả vờ vẫn còn hôn mê.
Người đến đưa cơm.
Hai gã đàn ông áo đen liếc nhìn cô gái trong lao rồi nói: “Có phải ngươi cho thuốc quá liều phải không? Lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tỉnh, không lẽ ngất đến chết luôn rồi?”
“Liên quan gì đến ta? Là tiểu thư nhà giàu này quá yếu, chịu không nổi thì cũng là chuyện của nàng.”
“Ngươi đừng quên, người này là do người bên trên ra lệnh bắt về. Bên trên chỉ bảo hành hạ nàng chứ không có bảo lấy mạng.”
“Được rồi, ta biết rồi. Yên tâm, nàng không chết được đâu, cùng lắm ngủ thêm vài ngày thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc người này đã đắc tội gì với người bên trên vậy?”
“Ta làm sao biết được? Chuyện của bên trên, ngươi bớt hỏi đi. Được rồi, phòng bên cạnh còn có một tên mù đang chờ đưa cơm, đừng phí thời gian nữa.”
“Tên mù kia đắc tội gì với ngươi mà ngươi nhất định phải bắt hắn vào đây?”
“Tên mù đó á? Hừ! Đang lúc ta đánh bạc thắng ngon lành, hắn vừa xuất hiện, ta thua sạch không còn gì. Cái thứ xui xẻo ấy trông cũng kỳ quặc như quái vật. Dù sao mạng hắn cũng không đáng bao nhiêu, tiện tay bắt vào làm vật thay thế là được.”
Hai gã đàn ông lại đứng trước cửa lao bên cạnh một lúc, không bao lâu sau vừa nói vừa cười bỏ đi.
Kiều Doanh đang nằm trong góc mở mắt ra, vẻ mặt hơi ngơ ngác.
Người bẻn trên mà bọn chúng nói là ai? Người đó dường như có thù với nàng?
Đầu óc Kiều Doanh rối như tơ vò, nghĩ mãi vẫn không ra. Nhớ đến chuyện gã áo đen vừa nói phòng bên cạnh còn có người, nàng mới bò dậy nhìn sang bên đó.
Địa lao tối tăm, chỉ có vài ngọn nến leo lét, ánh sáng yếu ớt không sao xua tan được cái lạnh.
Bên kia hàng rào, một bóng người gầy gò đang dựa vào vách đá ngồi yên.
Đó là một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi. Hắn mặc một bộ áo xanh đã giặt đến bạc màu, cổ áo và tay áo đều sờn cả mép, vậy mà vẫn không che được bờ vai cao thẳng. Mái tóc bạc trắng buông xõa, tựa ánh trăng vụn rơi bên gò má, vài sợi còn vương trên chiếc cằm trắng như sứ.
Điều khiến người ta chú ý nhất là đôi mắt hắn được che bằng một dải lụa trắng như tuyết, nhưng vẫn không thể che đi đường nét dung mạo đẹp đến nao lòng.
Lúc này hắn đang cúi đầu, cầm nửa chiếc màn thầu khô cứng, chậm rãi nhai từng miếng nhỏ, như thể bóng tối và giá lạnh xung quanh không liên quan gì đến mình.
Thiếu niên này dù đang bị nhốt trong lao vẫn khiến người ta cảm thấy hắn hiền lành, vô hại, không giống một kẻ xấu xa độc ác.
“Này, công tử... Công tử!”
Kiều Doanh gần như áp cả người lên vách ngăn giữa hai phòng, trông có phần buồn cười.
May mà thiếu niên hơi ngẩng mặt lên, xem như đáp lại nàng.
Kiều Doanh nói: “Ta đang đi trên đường thì không hiểu sao bị bọn chúng đánh ngất rồi nhốt vào đây. Vừa rồi ta nghe được ngươi cũng bị vạ lây. Ngươi có biết đây là nơi nào không?”
Thiếu niên mỉm cười: “Không biết.”
Giọng hắn cũng rất dễ nghe, trong trẻo như ngọc chạm nhau, vang lên giữa nơi tối tăm ẩm thấp này khiến người ta có cảm giác như được gió xuân nhẹ nhàng thổi qua.
Kiều Doanh trượt người rồi ngồi xuống đất, thở dài một hơi. Nhưng nhìn thiếu niên mù ở đối diện, nàng lại không khỏi khâm phục. Dù rơi vào cảnh khốn cùng thế này, hắn vẫn có thể ung dung ăn ngon lành chiếc màn thầu khô khốc.
Kiều Doanh sờ cái bụng lép kẹp của mình. Muốn chạy trốn thì phải có sức, vì thế nàng lấy hai chiếc màn thầu trong bát đặt trước cửa lên. Chiếc màn thầu vừa lạnh vừa cứng, cả đời nàng chưa từng ăn thứ gì tệ đến vậy.
Nàng ăn một chiếc rồi thật sự không nuốt nổi nữa, dùng khăn tay gói chiếc còn lại giấu đi. Sau đó, nàng đập vỡ chiếc bát, giấu một mảnh sứ sắc nhọn trong lòng bàn tay, những mảnh còn lại thì giấu hết xuống đống cỏ khô.
Tiếng động Kiều Doanh gây ra cũng không nhỏ, nàng cảnh giác nhìn sang phòng lao bên cạnh.
Nhưng thiếu niên cứ như không nghe thấy gì. Ăn xong hai chiếc màn thầu khô khốc, hắn dường như thấy buồn chán nên dựa vào tường, nhặt một cọng rơm dưới đất lên, đan thành một con châu chấu.
Dù không nhìn thấy, những ngón tay thon dài của hắn vẫn vô cùng khéo léo.
Kiều Doanh lại lặng lẽ trở về góc phòng.
Không biết qua bao lâu, hai gã áo đen lại đến đưa cơm. Nghe giọng vẫn là hai tên lúc trước.
“Nghe nói lần này cần nhiều người hơn. Mấy chục người đưa đi lần trước đều không còn ai trở về.”
“Thế không phải vừa hay sao? Đưa tên mù ta bắt được kia đi.”
“Một tên mù thì làm được gì?”
“Ít nhất cầm cuốc đào mỏ thì vẫn làm được chứ? Nếu không chịu nổi chết đi thì cứ vứt xác là xong.”
“Haiz, lúc nãy ta uống hơi nhiều, phải đi nhà xí một chuyến. Ta đi trước đây, ngươi đưa cơm xong thì mau quay lại, chúng ta đánh thêm mấy ván!”
“Được rồi, được rồi, ta biết rồi.”
Một gã áo đen quay người chạy đi. Gã còn lại đi đến phòng lao của Kiều Doanh trước. Vừa đặt bát màn thầu xuống, hắn đã để ý thấy cô gái bên trong vẫn cuộn mình thành một đống, không hề tỉnh lại.
Dù sao nàng cũng là tiểu thư nhà giàu, từ nhỏ được nuông chiều, làn da trắng nõn mềm mại. Tuy bị trói bắt đến đây nên trông có phần nhếch nhác, nhưng dung mạo xinh đẹp không hề suy giảm, ngược lại càng khiến người ta thấy nàng đáng thương.
Gã áo đen nảy sinh ý xấu, nhìn quanh một lượt.
Những tên áo đen khác đều đang ở bên ngoài lập sòng bạc, sẽ không tới đây.
Người trong phòng lao bên cạnh lại là một tên mù, trông yếu ớt mềm mỏng, dù có nghe thấy gì cũng không dám phản ứng.
Người bên trên chỉ nói không được lấy mạng người này, chứ đâu có nói những chuyện khác cũng không được làm.
Lòng dạ gã đàn ông bắt đầu xao động. Không hiểu sao, hắn lấy chìa khóa mở cửa lao, nhẹ chân nhẹ tay bước vào.
Hắn xoa hai tay, không giấu nổi vẻ háo hức: “Tiểu mỹ nhân, muốn trách thì chỉ có thể trách ngươi đắc tội với người trên. Nếu không phải vậy, ngươi cũng không bị đưa đến đây, để ta có cơ hội ở bên ngươi một đêm.”
Bàn tay hắn vừa định chạm vào vạt áo cô gái thì người đang “hôn mê” dưới đất bỗng động đậy.
Mảnh sứ sắc nhọn trong tay nàng lập tức đâm tới.
Gã đàn ông theo bản năng ôm lấy cổ, lảo đảo lùi lại, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi không thể tin nổi.
Cô gái vẫn nắm chặt mảnh sứ dính máu trong tay. Vì dùng sức quá mạnh, những ngón tay nàng trắng bệch, lòng bàn tay cũng bị cứa rách. Cả người run lên không kiểm soát, nhưng trong đầu chỉ có một ý nghĩ không ngừng vang lên: “Không giết hắn, người chết sẽ là ngươi.”
Nàng nhắm chặt mắt, nghiến răng, lại đâm xuống thêm mấy lần.
Gã đàn ông ngã xuống đất, không còn sức phản kháng.
Kiều Doanh run rẩy, xác nhận hắn đã mất khả năng chống trả rồi mới hoảng hốt bước qua người hắn, chạy ra ngoài.
Ở phòng lao bên kia, thiếu niên vẫn dựa vào tường ngồi yên. Hắn nghịch con châu chấu nhỏ đan bằng rơm trong tay, khóe môi vẫn mang theo ý cười.
“Thì ra một con kiến nhỏ bé cũng có thể làm người khác bị thương.”
“Cạch.” Tiếng mở khóa đột nhiên vang lên.
Tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở gấp gáp cùng mùi máu còn vương trên vạt váy ngày một tiến lại gần.
“Chúng ta cùng chạy đi. Vừa rồi ta nghe được, bọn chúng định đưa ngươi đến nơi khác. Ngươi đến đó nhất định sẽ chết. Bây giờ chúng ta liều một phen, biết đâu còn có thể sống sót.”
Bàn tay tái nhợt của hắn bỗng bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Không biết cô gái mềm yếu này lấy đâu ra sức, vậy mà cứ thế kéo hắn đứng dậy.
Đến khi hắn đứng lên, Kiều Doanh mới nhận ra dáng người hắn cao dong dỏng, cao hơn nàng rất nhiều. Chỉ trong chớp mắt, nàng đã phải ngẩng đầu nhìn hắn. Khoảng cách gần hơn, mái tóc bạc của thiếu niên càng trắng tinh như tuyết, khiến dung mạo vốn đã đẹp lại càng nổi bật.
Kiều Doanh lấy lại tinh thần.
“Ngươi không nhìn thấy, ta sẽ đưa ngươi đi.”
Nàng hạ giọng, nắm tay hắn bước ra khỏi phòng lao.
Kiều Doanh không biết trong địa lao này có bao nhiêu người. Có lẽ nàng chỉ vừa đi được một đoạn đã bị giết, nhưng nàng không muốn ngồi chờ chết. Nếu không liều một phen, nàng không biết còn phải gặp bao nhiêu kẻ muốn làm chuyện xấu với mình. Ít nhất liều một lần, nàng vẫn còn hy vọng.
Trong đường hầm chỉ có vài ngọn nến leo lét. Ánh sáng chập chờn đổ bóng, khiến nàng có cảm giác xung quanh đang ẩn nấp vô số bóng ma.
Kiều Doanh vô cùng căng thẳng, bất giác siết chặt tay thiếu niên. Nàng cũng không nhận ra bàn tay mình đang khẽ run.
Một lúc sau, phía trước truyền đến tiếng cười nói của đám đàn ông đang chơi bài.
Kiều Doanh nấp sau góc tường, tay còn lại vẫn nắm mảnh sứ dính máu. Nàng lén ló nửa đầu ra, quan sát động tĩnh phía trước.
Ở đó có bảy tám gã đàn ông, tuyệt đối không phải người nàng có thể đối phó.
Nàng do dự hồi lâu, cuối cùng kéo tay thiếu niên lùi sang bên cạnh mấy bước, đến sau một đống thùng hàng.
“Ngươi trốn ở đây.”
Nói rồi nàng buông tay hắn ra.
Thiếu niên theo thói quen cong môi.
“Được.”
Nhưng trong nụ cười ấy lại thấp thoáng thêm vài phần chán chường.
Thế rồi ngay sau đó, hắn nghe thấy giọng cô gái khe khẽ vang lên: “Cứ đi thẳng khoảng hai mươi bước, rồi rẽ trái, bước lên mười bậc thang. Ở đó có một cánh cửa, chắc là lối ra khỏi địa lao. Ta sẽ dụ bọn chúng đi chỗ khác. Khi không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa, ngươi lập tức chạy về phía đó, nghe rõ chưa?”
Nụ cười trên môi hắn nhạt đi, tựa như mặt nước vừa bị một gợn sóng bất chợt làm lay động.
Hắn hỏi: “Vì sao không để ta dụ bọn chúng đi?”
“Mắt ngươi không nhìn thấy, đi lại cũng bất tiện. Nếu bị bắt, ngươi sẽ chết trong tay bọn chúng, nhưng ta thì khác. Nếu đúng là người trên đã ra lệnh không được lấy mạng ta, vậy nếu ta bị bắt, ta có thể lấy mạng mình ra uy hiếp chúng.”
Kiều Doanh mím môi, lại nhỏ giọng nói: “Chúng ta đã đi đến bước này rồi, ít nhất cũng phải đảm bảo một người chạy thoát mới không uổng công. Không giấu ngươi, ta đã mất trí nhớ. Ngoài tên mình ra, ta không nhớ được gì cả. Nếu ngươi chạy thoát, sau này có gặp ai đang tìm một cô nương vừa xinh đẹp vừa thông minh, có lẽ người đó chính là người nhà của ta. Ngươi phải giúp ta nói cho họ biết ta đang ở đâu.”
Phía bên kia, tiếng ăn uống, cười nói vẫn không ngừng. Kiều Doanh sợ lại có người quay về kiểm tra phòng lao, vội đẩy thiếu niên lùi sâu hơn vào góc.
“Ngươi ngồi xuống. Không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.”
Đúng lúc ấy, phía sau xuất hiện gã đàn ông vừa uống say muốn đi nôn.
Hắn lảo đảo, say khướt, đột nhiên nhìn thấy hai người đáng lẽ phải bị nhốt trong phòng lao đang đứng ở phía trước, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hắn vừa định lên tiếng thì thiếu niên đã chậm rãi quay mặt lại, mỉm cười.
Hơi lạnh trong không khí bỗng ngưng tụ như lưỡi dao, lướt qua cổ họng gã đàn ông.
Hắn thậm chí không kịp phát ra tiếng nào đã lặng lẽ ngã xuống đất.
Kiều Doanh dường như nghe thấy tiếng động, đang định quay đầu thì thiếu niên khẽ nói: “Nổi gió rồi.”
Một luồng gió lạnh đột nhiên thổi qua, tất cả nến đồng loạt tắt. Xung quanh lập tức chìm vào bóng tối đen kịt, đưa tay cũng không nhìn thấy gì.
Tay Kiều Doanh bị một bàn tay hơi lạnh nắm lấy. Nàng không nhìn thấy gì, chỉ có thể để cho thiếu niên dắt mình từng bước đi về một hướng không thể phân biệt.
“Chuyện gì vậy? Sao đèn lại tắt hết rồi?”
“Mau thắp đèn lên! Tối om thế này, không nhìn thấy gì cả!”
“Ối! Ai vừa đụng vào đầu ta vậy?”
...
Da đầu Kiều Doanh tê rần.
Vậy mà thiếu niên cứ thế dẫn nàng xuyên qua giữa những tiếng la hét hỗn loạn, đi thẳng về phía trước không gặp chút trở ngại nào. Nàng có thể cảm nhận những âm thanh kia ở rất gần, nhưng có lẽ bóng tối quá dày đặc, đám đàn ông kia không hề phát hiện hai “tù nhân” đang đi ngang ngay trước mặt mình.
Bọn họ bước lên cầu thang, ra khỏi cửa địa lao, đi qua một đường hầm dài, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh trăng sáng trong.
Mắt Kiều Doanh sáng lên. Nàng lập tức nắm ngược lấy tay thiếu niên, kéo hắn bước nhanh ra khỏi hang núi. Khi làn gió mát dưới ánh trăng phả lên mặt, nàng hít một hơi không khí trong lành, cuối cùng cũng có cảm giác mình vừa sống lại.
“Chúng ta ra ngoài rồi!”
Thiếu niên khẽ cười: “Ừ, ra rồi.”
Kiều Doanh quay đầu nhìn hắn.
Áo xanh của thiếu niên phủ một lớp ánh trăng, mái tóc bạc trắng như tuyết buông xuống vai. Dải lụa trắng che mắt cũng ánh lên dưới trăng, càng làm đường nét cằm hắn thêm mềm mại. Nụ cười nơi khóe môi dịu dàng như ngọc, đến cả cơn gió đêm quanh người dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Khác hẳn vẻ chật vật chạy trốn của Kiều Doanh, hắn trông không khác nào đang thong thả tản bộ.
Kiều Doanh hoàn hồn, thở phào một hơi. Mảnh sứ nàng nắm chặt trong tay cuối cùng cũng rơi xuống đất, nhưng bàn tay đang nắm tay thiếu niên lại siết chặt hơn.
“Không biết bao giờ bọn chúng sẽ phát hiện ra chúng ta. Mau rời khỏi đây.”
Hắn ngoan ngoãn để nàng kéo đi, bước vào ánh trăng sáng giữa tiếng gió. Đường núi gập ghềnh, vậy mà mỗi bước chân hắn đều vững vàng.
“Chuyện gì vậy? Các ngươi la hét cái gì thế? Đèn tắt hết rồi cũng không biết thắp lên sao?”
Gã áo đen đi nhà xí lúc trước đến chậm một bước. Hắn vấp phải thứ gì đó, suýt ngã, vội lấy que lửa ra châm một ngọn đèn dầu.
Ánh sáng bừng lên.
Ngay khoảnh khắc đôi mắt vừa quen với ánh sáng, khứu giác cũng dần trở lại, một mùi máu tanh nồng lập tức xộc vào mũi.
Dưới đất là những thi thể nằm ngổn ngang. Điều kỳ quái là những cái đầu nằm rải rác vẫn mở mắt, ánh nhìn trống rỗng hướng vào khoảng không, đôi môi còn máy móc cử động.
“Chuyện gì vậy? Sao đèn lại tắt hết rồi?”
“Mau thắp đèn lên! Tối om thế này, không nhìn thấy gì cả!”
“Ối! Ai vừa đụng vào đầu ta vậy?”
...
Những tiếng nói vụn vặt, cứng đờ liên tục vang lên.
Những kẻ đã chết mà dường như không hề hay biết mình đã chết vẫn lặp đi lặp lại những lời cuối cùng trước lúc chết, không khác nào những con rối hỏng cứ máy móc nhắc lại lời thoại. Giữa mùi máu tanh nồng, một luồng lạnh lẽo đáng sợ càng khiến người ta rợn tóc gáy.
Gã đàn ông thắp đèn mặt cắt không còn giọt máu, ngã phịch xuống đất, ôm đầu kinh hoàng hét lên: “Có quỷ... Có quỷ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)