Ngày hôm sau, mưa vẫn không ngừng rơi.
Tiết Hạc Đình đứng dưới mái hiên, nhìn con yêu trùng Bích Khứu bay trở về, sắc mặt nặng nề.
Minh Thải Hoa tựa vào tường, cười cợt nhả: “Lần này thì hay rồi! Khắp nơi đều là nước, trận mưa lớn còn cuốn trôi hết dấu vết và mùi vị. Muốn tìm con thủy yêu đã bỏ chạy kia, khó lại càng khó hơn.”
Tiết Hạc Đình đã đuổi theo con thủy yêu ấy suốt một thời gian dài. Ban đầu vì không có đủ tin tức nên mới để nó tìm được cơ hội chạy thoát. Giờ thành Phương Thốn gần như bị bao phủ trong màn nước mưa, lại càng thuận tiện cho con thủy yêu kia ẩn náu.
Hắn trầm giọng nói: “Chậm bắt được nó một ngày, dân chúng trong thành sẽ gặp thêm một phần nguy hiểm.”
“Hay là thế này!” Minh Thải Hoa sán lại gần, vẻ mặt đầy vẻ muốn giúp người: “Ngươi tháo cấm chế cho ta, ta giúp ngươi tìm con ác yêu kia. Ta đảm bảo sẽ không bỏ trốn, thế nào?”
Tiết Hạc Đình hai tay ôm kiếm, nhìn màn mưa, không chút nể tình vạch trần hắn: “Ta sẽ không để ngươi lừa nữa đâu, Minh Thải Hoa. Ngươi lừa của người ta biết bao nhiêu tiền của, nhất định phải theo ta về Vân Lĩnh Châu chịu tội.”
Minh Thải Hoa thầm chửi mấy câu, ở sau lưng Tiết Hạc Đình dơ tay múa chân. Giờ hắn cũng chỉ còn có thể làm bộ đánh Tiết Hạc Đình vài cái để trút giận.
Phía hậu viện bỗng truyền đến tiếng hét: “Có người chết!”
Tựa như mặt hồ đang yên ả bỗng bị ném xuống một hòn đá, tất cả mọi người đều chạy về phía hậu viện.
Người gác cổng sợ đến mặt mày trắng bệch, phải có hai người đỡ mới đứng vững: “Ta… ta nghe thấy bên này có tiếng động nên mới đi tới xem thử, rồi ta nhìn thấy… nhìn thấy một xác người nằm trong vũng nước.”
Đám người làm nhà họ Triệu đều sợ hãi không nhẹ, đứng tránh thật xa, không ai dám đến gần.
Tiết Hạc Đình xuyên qua đám đông, đi thẳng đến bên xác chết rồi ngồi xổm xuống quan sát.
Đó là xác một người đàn ông, da toàn thân đã bị lột mất, chết vô cùng thê thảm.
“Nghe nói thiếu phu nhân tương lai khắc chết cả cha lẫn mẹ, chẳng lẽ giờ nàng lại khắc chết thêm một người?”
“Đúng vậy, ta nghe người bên ngoài nói, nàng có số mệnh cực kỳ xấu.”
“Tai họa thế này, chẳng lẽ thật sự là do thiếu phu nhân tương lai mang tới?”
Mọi người xì xào bàn tán. Triệu Tri Ý vội vàng chạy tới, sắc mặt lạnh xuống: “Ai còn dám nói linh tinh, lập tức cút khỏi Triệu phủ.”
Mọi người lập tức ngậm miệng, cúi đầu, sợ đến không dám ho he.
Tiết Hạc Đình cũng nói: “Là ác yêu hại người, không liên quan đến người khác.”
Triệu Tri Ý đi tới, hỏi: “Hạc Đình, chuyện này là sao?”
Sắc mặt Tiết Hạc Đình khó coi vô cùng: “Ta đang đuổi bắt một con ác yêu. Ta đã làm nó bị thương, chắc chắn đã ghi hận trong lòng.”
Minh Thải Hoa đứng bên ngoài xem náo nhiệt, lên tiếng: “Tiết Hạc Đình, con ác yêu kia đang khiêu khích ngươi đấy!”
Triệu Tri Ý nhanh chóng hiểu ra: “Nói vậy thì con ác yêu kia có lẽ vẫn còn ở trong phủ.”
Hắn nhìn những người có mặt, gần như tất cả mọi người trong phủ đều đã chạy tới xem náo nhiệt, chỉ có người ở Phong Hoa Viện là không thấy đâu.
“Vân Thư!”
Triệu Tri Ý kinh hãi kêu lên, xuyên qua đám đông chạy đi.
“Không biết hậu viện xảy ra chuyện gì mà mọi người hình như đều chạy cả qua đó.” A Viên vừa giúp Mộ Vân Thư chải tóc, vừa lẩm bẩm khó hiểu.
Mộ Vân Thư ngồi trước gương đồng, không mấy tò mò, chỉ thản nhiên nói: “Đã có người cầm Thanh Sương kiếm ở đó, dù có chuyện lớn đến đâu cũng giải quyết được thôi.”
A Viên ngẩn ra một lúc mới nhận ra người Mộ Vân Thư nói là Tiết Hạc Đình.
“Quần áo mới tiệm may gửi tới, ta để ở đây.” Kiều Doanh đặt đồ lên bàn. Trong tay nàng vẫn còn việc nên cũng không chạy ra hậu viện xem náo nhiệt.
Vì đêm qua ngủ không ngon, nàng lúc này cảm thấy hơi khó chịu, có lẽ đã nhiễm lạnh, giọng nói vẫn còn hơi nghẹt mũi.
Kiều Doanh chuẩn bị rời đi thì Mộ Vân Thư bỗng nhìn nàng, cười nói: “Ta nghe nói ngươi tên Kiều Doanh, có một người huynh trưởng đi lại khó khăn, lại mắc bệnh nặng.”
Kiều Doanh gật đầu: “Đúng thế.”
“Ngươi và huynh trưởng nương tựa vào nhau sinh sống, chắc cuộc sống cũng không dễ dàng gì.”
Vẻ mặt Kiều Doanh khó nói thành lời: “Quả thật không dễ dàng gì.”
Kiều Doanh chỉ cảm thấy lời Mộ Vân Thư nói dường như có ý gì đó khó hiểu. Gió bỗng đập tung cửa sổ, những hạt mưa lạnh buốt theo đó tạt vào trong.
A Viên vội vàng đi đóng cửa sổ. Vừa đưa tay ra, nàng đã cảm thấy có thứ sắc bén sượt qua má, đau rát một trận. Ngay lúc ấy, có người túm lấy tay nàng kéo mạnh về phía sau.
Mưa gió tràn vào lập tức đổ ập lên người đang đứng trước A Viên.
Kiều Doanh kêu lên: “Mộ cô nương!”
Chỉ trong chớp mắt, Mộ Vân Thư đã biến mất giữa màn mưa gió. Hơi nước vẫn còn lan đầy trong phòng. Kiều Doanh kéo A Viên đang ngây người thêm một cái: “Chạy nhanh!”
Hai chân A Viên mềm nhũn, va phải chiếc bình hoa đặt trên bàn khiến nó rơi xuống, vừa vặn đập trúng chân Kiều Doanh.
Kiều Doanh quỳ sụp xuống đất. Chỉ trong chớp mắt, nàng đã bị màn hơi nước đang lan ra bao phủ, cũng biến mất không còn dấu vết.
A Viên chạy đến cửa, kinh hãi hét lên.
Triệu Tri Ý chạy tới. Trường kiếm trong tay hắn đã tuốt khỏi vỏ, kiếm khí quét qua khiến màn hơi nước tan sạch. Hắn túm lấy A Viên đang sợ đến hồn vía lên mây, hỏi: “Vân Thư đâu!”
Gió đã nhỏ đi, nhưng mưa vẫn còn rơi.
Hôm nay Thẩm Thanh Ngư ngồi trong căn phòng chứa đồ. Biết hắn thích nghe tiếng gió, trước khi rời đi Kiều Doanh đã cố ý để cửa sổ hé ra một khe nhỏ.
Hắn ngồi bên cửa sổ, trên tay ôm một gói mứt mơ, thỉnh thoảng lại lấy một miếng ăn.
Thứ chua loét này cũng giống như mấy món bánh ngọt ngấy kia, không khiến người ta thích nổi, trái lại còn làm người ta cảm thấy hơi khó chịu. Thế nhưng hắn xưa nay chưa bao giờ lãng phí thức ăn.
Đôi mắt Thẩm Thanh Ngư từ nhỏ đã sợ ánh sáng, không nhìn thấy được. Sau khi mất đi thị lực, hắn dần quen dùng đôi tai để nghe tiếng gió. Cho dù chỉ là một cơn gió nhẹ lướt qua, thường cũng có thể mang đến cho hắn rất nhiều tin tức.
Tiếng người la hét, tiếng chân chạy loạn, tất cả bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt.
Giữa gió mưa, ngay cả mùi của nàng cũng biến mất.
Nàng bỏ trốn sao?
Không, nàng sẽ không làm chuyện ngu ngốc thế.
Vậy thì có thứ gì đó muốn tranh người với hắn.
Để nàng chịu khổ một chút cũng không sao.
Thẩm Thanh Ngư cong môi cười. Nụ cười dịu dàng như nắng sớm tháng tư, ấm áp như mùa xuân giữa cơn mưa gió lạnh lẽo. Hắn lại ăn thêm một miếng mứt mơ. Vẫn chua loét như thế, thật sự không dễ ăn chút nào.
Có lẽ miếng mứt này đặc biệt chua, hắn sờ đến chén trà đặt trên bàn. Kiều Doanh đã rót sẵn cho hắn một chén nước trước khi đi. Vừa chạm vào, hắn mới nhớ ra chén trà đã lạnh từ lâu, uống vào cũng khó mà ngon được.
Thẩm Thanh Ngư ngồi yên một lúc. Không bao lâu sau, hắn khẽ ngẩng mặt lên, hướng về phía màn hơi nước len qua khe cửa sổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đến giờ về nhà ăn cơm tối rồi.”
Thiếu niên áo xanh lại cúi đầu xuống, một lọn tóc bạc trượt theo bờ vai. Hắn đặt gói mứt mơ trong tay xuống, cầm lấy cây gậy mù bằng gỗ mun đặt bên cạnh rồi đứng dậy, đẩy cửa bước ra.
Gió lạnh ập tới, thổi tung vạt áo, càng làm thân hình gầy gò của hắn hiện rõ.
Đón lấy gió mưa, hắn thở dài: “Phiền thật.”
Cuối câu mang theo vẻ lười nhác đặc trưng của một thiếu niên. Hắn nhấc chân bước vào màn mưa gió, vạt áo bị gió kéo phần phật. Bóng người mảnh khảnh dần kéo dài trong màn mưa, rồi biến mất không còn thấy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)