Đến tối, tiếng gió tiếng mưa càng lúc càng lớn.
Con ngõ cũ này nằm ở chỗ trũng, hễ gặp ngày mưa mãi không ngớt thì nơi đây rất dễ ngập nước.
Kiều Doanh nhìn dòng nước không ngừng tràn qua bậc cửa, lại nghe tiếng nước tí tách nhỏ xuống từ mái nhà. Nàng cầm chiếc ô giấy dầu, ngồi trên bàn, hỏi: “Làm sao bây giờ?”
“Đúng vậy, làm sao bây giờ?”
Thiếu niên áo xanh ngồi trên bàn, lưng tựa lưng với nàng. So với vẻ mặt nhăn nhó buồn rầu của nàng, hắn vẫn ung dung như không có chuyện gì, thậm chí nghe thấy giọng nàng đầy phiền muộn còn khẽ bật cười.
Bên ngoài mưa to, trong nhà mưa nhỏ, dưới đất lại còn đọng cả một vũng nước. Chẳng trách lúc trước tên cò nhà đất kia lại đồng ý hạ giá cho thuê một cách sảng khoái như vậy. Hóa ra thấy Kiều Doanh là người từ nơi khác tới, không biết rõ tình hình, khó khăn lắm mới tìm được một người có thể lừa, cho nên vội vàng ra tay luôn.
Kiều Doanh lẩm bẩm: “Ta còn tưởng là mỹ nhân kế của mình có tác dụng, người ta nổi lòng thương hoa tiếc ngọc, ai ngờ lại coi ta là gà mờ để chặt chém.”
Thẩm Thanh Ngư bật cười khúc khích, tiếng cười vang lên thật nhẹ nhàng.
Kiều Doanh quay đầu nhìn hắn: “Ngươi lợi hại như vậy, không thể nghĩ ra cách gì sao?”
“Ta lợi hại sao?”
“Đúng vậy. Lần trước ngươi chỉ vung tay mấy cái là đã xử lý xong đám quỷ kia còn gì.”
Thẩm Thanh Ngư ngẫm nghĩ một lúc: “Ừm, hóa ra ta lợi hại đến vậy.”
Kiều Doanh nghiêng người, thúc cùi chỏ vào tay hắn: “Rốt cuộc ngươi có cách nào không đấy?”
Thẩm Thanh Ngư nói: “Hình như ngươi không phải đang khen ta.”
“Không phải hình như, vốn dĩ ta không có khen ngươi câu nào hết.”
“Nhưng vừa rồi ngươi còn khen ta lợi hại.”
“Vừa rồi là vừa rồi, bây giờ là bây giờ. Bây giờ ta thấy ngươi không lợi hại gì nữa.”
Thẩm Thanh Ngư mím môi, dường như có chút không hài lòng. Hắn giơ tay lên, búng ngón tay một cái.
Trong chớp mắt, hơi lạnh ập tới.
Những giọt mưa ngưng đọng thành từng hạt băng treo lơ lửng trên không, nước ngập trên sàn cũng đông cứng thành băng với tốc độ có thể nhìn rõ bằng mắt thường, hơi lạnh nheo nhóc men theo chân bàn lan dần lên trên.
Kiều Doanh hoảng hốt co chân lại, ôm chặt lấy mình rồi ngoái đầu nhìn hắn: “Ngươi làm cái gì thế?”
Trong từng nhịp thở, nàng thậm chí còn thấy rõ làn hơi nóng mình thở ra.
Mới một giây trước còn là mùa thu man mát, chớp mắt đã thành mùa đông giá rét trút xuống, khắp nơi băng tuyết phủ đầy, cái lạnh thấu xương.
Thẩm Thanh Ngư cười bảo: “Nước mưa sẽ không chảy vào nữa.”
Căn nhà nhỏ bé của họ đã bị băng tuyết bao phủ từ trên xuống dưới, không những nước mưa không lọt vào mà ngay cả gió đêm cũng không tìm đâu ra kẽ hở để luồn qua.
“Kiều Doanh.” Hắn hỏi: “Bây giờ ngươi thấy ta lại lợi hại rồi chứ?”
Nàng im lặng.
Thẩm Thanh Ngư ngơ ngác: “Vẫn chưa đủ lợi hại sao?”
Hắn lại giơ tay lên. Nếu búng thêm một cái nữa, e rằng trong vòng mười dặm quanh đây đều sẽ bị đóng băng hết.
Kiều Doanh vội chụp lấy tay hắn: “Đủ rồi, đủ rồi! Ngươi lợi hại lắm, thật đấy!”
Là nàng đưa tai họa này vào thành Phương Thốn. Hắn chỉ hành hạ một mình nàng là đủ rồi. Nếu còn đi hành hạ những người khác nữa thì đúng là lỗi của nàng.
Thẩm Thanh Ngư mỉm cười nhè nhẹ, không cần biết lời khen của nàng là thật lòng hay không. Hắn chỉ cần nghe được câu mình muốn nghe, không quan tâm thật hay giả.
Quả thật, bây giờ thì không còn dột nước nữa. Mà đâu chỉ không dột, sàn nhà còn có thể trượt băng luôn được rồi.
Kiều Doanh lạnh đến hắt hơi một cái. Nàng muốn về phòng, thử đưa chân xuống mặt băng, suýt nữa trượt ngã. May mà nàng kịp túm lấy một góc áo xanh của hắn, mới không bị lăn từ trên bàn xuống đất một cách mất mặt.
Nàng nói: “Thẩm Thanh Ngư, ta muốn về phòng ngủ.”
Thẩm Thanh Ngư gật đầu: “Ừ, ngươi đi đi.”
Kiều Doanh im lặng một lúc: “Mặt đất trơn quá, ta không đi qua được.”
Thẩm Thanh Ngư hơi nghiêng đầu: “Thế thì làm sao bây giờ?”
Kiều Doanh: “Ngươi dìu ta qua.”
Thẩm Thanh Ngư: “Không.”
Kiều Doanh: “...”
Nàng gấp ô lại, co người trở về trên bàn, tiếp tục ngồi lưng tựa lưng với hắn, dùng sự im lặng để thể hiện sự bất mãn của mình.
Thẩm Thanh Ngư lại không hiểu sự im lặng của nàng có ý nghĩa gì. Ngón tay hắn chạm phải một góc áo của nàng, nhàm chán cuộn nó quanh đầu ngón tay.
Không biết qua bao lâu, hắn nói: “Kiều Doanh.”
Giọng nàng khá mất kiên nhẫn: “Gì?”
“Ta đói rồi.”
“Ồ.”
Hắn xoay người, hơi cúi xuống, nghiêng mặt về phía nàng: “Ngươi không đút ta ăn sao?”
Nàng chỉ đáp gọn hai chữ: “Không đút.”
Thẩm Thanh Ngư: “Vì sao?”
Trong lòng hắn chẳng lẽ không biết sao?
Kiều Doanh ngẩng mặt lên, vừa hay chạm vào chóp mũi hắn. Nàng chợt nhận ra gương mặt hắn đang ở ngay trước mắt mình.
Khuôn mặt đẹp đến mê người, làn da trắng không chút tì vết, tựa như ngọc lạnh, lại giống một yêu quái mê hoặc lòng người. Nàng ngây ra một chút, sau đó lập tức tỉnh lại, vội lùi về sau.
“Ngươi có tay có chân, tự mình ăn đi, đừng chuyện gì cũng tìm ta.”
Hắn lại ghé tới: “Ta không nhìn thấy.”
Kiều Doanh cũng không biết mình lấy đâu ra gan, đưa tay đẩy mặt hắn ra: “Ngươi có phải kẻ vô dụng đâu.”
Không biết câu này lại chạm đúng chỗ nào của hắn, hắn thế nhưng bật cười. Trong tiếng cười mang theo chút run rẩy kỳ quái. Sự dịu dàng chỉ là giả vờ, còn vẻ điên cuồng không giấu nổi mới là thật.
Kiều Doanh sợ hắn lại lên cơn, vội vịn lấy bàn cẩn thận bước xuống đất. Dù có chỗ để bám, nàng vẫn cảm thấy đứng không vững trên mặt băng.
“Trong bếp vẫn còn mấy cái màn thầu ăn dở. Ngươi đói thì tự đi lấy mà ăn, ta không chiều ngươi đâu.”
Nói xong, sợ mình ngã, nàng dứt khoát bò bằng cả tay lẫn chân trên mặt băng, chậm rãi bò vào phòng. Dáng vẻ vô cùng buồn cười, nhưng trước tính mạng thì thể diện không đáng là gì.
Giữa đường, nàng không khống chế được sức, trượt một cái, đầu đập vào khung cửa.
Tiếng cười của thiếu niên lại vang lên trong không khí ẩm ướt, như ngọc vỡ rơi xuống dòng suối trong, trong trẻo, lanh lảnh, mang theo vẻ sáng trong rất riêng.
Kiều Doanh ôm trán, nghiến răng quay đầu lại.
Thẩm Thanh Ngư vẫn ngồi trên bàn, hai tay như thường lệ ôm cây gậy mù, hai chân lơ lửng đung đưa. Dưới mái tóc trắng như tuyết, gương mặt trẻ tuổi xinh đẹp của hắn càng thêm rực rỡ.
Gần như khiến người ta có thể tưởng tượng, nếu không có dải lụa trắng vướng víu kia, đôi mắt hắn nhất định sẽ vô cùng trong trẻo, sạch sẽ, biết đâu còn lấp lánh ánh sao.
Địch mạnh ta yếu, Kiều Doanh đành giả vờ không nghe thấy tiếng hắn cười nhạo, cuối cùng cũng chui được vào phòng.
Không biết Thẩm Thanh Ngư lấy từ đâu ra một gói giấy nhỏ. Mở ra, bên trong là nửa cái màn thầu hôm nay vẫn chưa ăn hết. Hắn cúi đầu cắn một miếng, trong lòng thầm đếm đến ba.
Quả nhiên, từ trong phòng lập tức vang lên tiếng cô nương đang tức điên: “Thẩm Thanh Ngư, ngươi đóng băng cả giường của ta rồi!!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)