Ngụy thị nghe mà giật mình. Bà chưa từng nghĩ sâu đến thế.
Bà vốn nghĩ đây chỉ là chuyện Thiếu Ngu trẻ người non dạ làm loạn. Đợi chán rồi sẽ hết.
“Giờ đây, con chỉ muốn yên ổn sinh con. Những chuyện khác, cứ để thuận theo tự nhiên thôi.”
Ngụy thị lại khuyên thêm vài câu rồi vội vã rời đi.
Đời này, An Thiếu Ngu lại giở trò tuyệt thực như kiếp trước.
Hắn quỳ ở từ đường suốt hai ngày, cơm nước tiểu đồng mang đến không động một miếng.
Nghe nói đã đói đến mức không thể gắng gượng nổi.
Phu nhAn Định Hầu đành nhượng bộ, đồng ý cho Triệu Khinh Khinh vào phủ làm quý thiếp, nhưng lại bị An Thiếu Ngu thẳng thừng từ chối.
Vì xót con, phu nhân sai người đến Triệu phủ hỏi ý Triệu Khinh Khinh, khuyên nàng ta vì tình yêu của An Thiếu Ngu mà chấp nhận vị trí thiếp thất.
Không ngờ Triệu Khinh Khinh tuy nước mắt ròng ròng, cảm động đến nghẹn ngào, nhưng vẫn kiên quyết:
“Thiếu Ngu đối với ta tình sâu nghĩa nặng, ta cũng vậy. Tình yêu đích thực không thể có kẻ thứ ba chen chân. Ta không làm thiếp. Thiếu Ngu đã hứa với ta, sau khi thành thân, cả đời cũng không nạp thiếp. Trong đời này, chỉ cần có ta là đủ. Chúng ta là một đôi trọn đời trọn kiếp.”
Phu nhAn Định Hầu nghe Ngụy mama hồi bẩm, giận đến đi vòng vòng trong phòng ba lượt mới nguôi được.
Sau đó mắng to:
“Con tiện nhân không biết xấu hổ! Thiếu Ngu đã có chính thê, đến lượt nó mơ mộng ‘một đôi trọn đời trọn kiếp’ gì chứ! Dẫn người đến trước cổng Triệu phủ, mắng cho ta một ngày không ngớt!”
“Còn cái đứa nghiệt súc kia, cứ để nó tiếp tục tuyệt thực trong từ đường, ta không tin nó dám chết thật!”
Ngụy mama khuyên nhủ:
“Tam công tử vẫn còn trẻ con, phu nhân chớ giận. Còn cái con không biết điều kia, phu nhân cứ yên tâm, lão thân sẽ mắng cho nó mấy ngày không dám ló mặt ra khỏi cửa.”
Ngụy mama liền chọn vài bà mama miệng lưỡi lanh lợi, dẫn theo cả nhóm kéo đến Triệu phủ.
“Phu nhân, phu nhân!”
Thanh Hòa hớt hải chạy vào.
“Nô tỳ vừa thấy Ngụy mama dẫn cả nhóm người khí thế hùng hồn rời phủ, người đoán xem bọn họ đi đâu?”
Thúc Ngọc Oản bị bộ dạng hào hứng của Thanh Hòa chọc cười.
Kiếp trước, nàng là người hoạt bát, nên người hầu bên cạnh cũng mang dáng vẻ tươi vui như vậy.
Nàng phối hợp hỏi:
“Ồ, đi đâu mà ngươi vui mừng đến thế?”
“Nô tỳ nghe được là đến Triệu phủ. Nghe nói là phu nhân lệnh cho đi mắng cái thứ không biết xấu hổ kia một trận cho hả dạ!”
Thúc Ngọc Oản nghe xong chỉ cười nhạt.
Kiếp trước, sau vụ này, An Thiếu Ngu nhận ra tuyệt thực không khiến người nhà đồng tình, trái lại còn làm mẫu thân phẫn nộ hơn, thái độ với Triệu Khinh Khinh cũng kém đi. Thế nên hắn bày mưu với tiểu đồng thân cận, lén lút trốn khỏi phủ. Cả phủ An Định tìm hắn mấy ngày không thấy.
Vài ngày sau, An Thiếu Ngu lại tự mình quay về, bảo rằng đã nghĩ thông suốt - rằng Triệu Khinh Khinh chẳng qua chỉ mê luyến vinh hoa phú quý của phủ Hầu, không thực sự yêu hắn. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, tưởng mọi chuyện đã qua.
Nào ngờ, chưa kịp mừng xong, An Thiếu Ngu lại biến mất, lần này còn lấy theo một nửa binh phù của phủ An Định!
Nghĩ vậy, Thúc Ngọc Oản nói với Thanh Hòa:
“Gói chút bánh điểm tâm, ta đến từ đường thăm một chuyến.”
Thanh Hòa sửng sốt, lập tức bĩu môi:
“Phu nhân, tam công tử không muốn ăn, người mang bánh cho làm gì? Công tử chẳng nghĩ gì cho người, người còn mang thai, đi lại cực nhọc làm chi.”
Triệu mama vừa vặn đi vào, nghe thấy liền mắng:
“Phu nhân bảo ngươi đi thì cứ đi, lắm lời!”
Thanh Hòa đành hậm hực bước đi.
Triệu mama dịu giọng:
“Phu nhân đừng để ý con nha đầu kia. Dù gì sau này vẫn là phu thê một đời, cứ để tam công tử nhớ lấy tấm lòng của người.”
Thúc Ngọc Oản biết bà quan tâm mình, liền cười nhẹ:
“Mama yên tâm, ta biết chừng mực.”
Triệu mama gật đầu, an lòng phần nào - tiểu thư nay đã trầm tĩnh hơn nhiều. Nhưng nghĩ lại, tất cả đều bị ép buộc mà ra, trong lòng lại không khỏi đau xót. Con gái lấy chồng rồi, nào còn được sống vô lo như thời chưa xuất giá?
Chẳng bao lâu, Thanh Hòa mang bánh đến, vẫn còn bực bội.
Thúc Ngọc Oản dỗ dành:
“Lát nữa về, bảo nhà bếp làm cho ngươi món bánh quế hoa mà ngươi thích nhất.”
Thanh Hòa cười tươi:
“Nô tỳ muốn hai đĩa!”
“Được, theo ý ngươi.”
Chủ tớ hai người dẫn theo vài tiểu nha hoàn cùng đến từ đường nhà họ An.
“Hai vị tiểu ca, phu nhân chúng tôi mang bánh đến cho tam công tử, phiền hai người nhường đường.”
Hai người nọ rất thức thời, lập tức mở cửa:
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)