Ngọc Oản dịu dàng đáp lời: "Dạ, lão phu nhân, tôn tức xin phép cáo lui."
...
“Tam đệ muội, tam đệ thật sự làm chuyện không ra gì rồi. Trước kia ta vẫn thấy nó là người tốt, sao giờ lại có thể làm ra chuyện như thế? Muội còn đang mang thai mà nó lại đòi hòa ly - ta sống đến từng này tuổi, cũng chưa từng nghe qua chuyện nào hoang đường đến vậy.”
Nhị thiếu phu nhân của phủ An Định Hầu - Lưu thị - sau khi nghe tin, liền vội vàng đến Viện Hải Đường để thăm Thúc Ngọc Oản.
Người còn chưa bước qua cửa, tiếng nói đã vang vọng truyền vào trong viện.
Thúc Ngọc Oản lúc này đang tựa mình nghỉ ngơi trên trường kỷ.
Đời trước, vì chuyện An Thiếu Ngu trở về làm ầm ĩ đòi hòa ly rồi lại bỏ đi không một lời từ biệt, khiến ba tháng cuối thai kỳ, nàng tức giận đến mức ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên, tâm tình rối loạn. Chỉ cần nhắc đến chuyện ấy, nước mắt liền không kìm được mà rơi. Cũng vì thế, khi Nguyệt Nhi chào đời, thân thể yếu hơn những đứa trẻ bình thường một chút.
Giờ đây, nàng thậm chí không còn muốn phí thêm dù chỉ một chút cảm xúc nào cho người nam nhân ấy nữa.
Thanh Hòa khẽ đỡ Thúc Ngọc Oản ngồi dậy, cẩn thận đặt một chiếc đệm mềm phía sau lưng nàng.
Ngọc Oản nhìn dáng vẻ giận dữ của Lưu thị, khẽ cong môi cười nhạt:
“Nhị tẩu đừng nổi giận nữa, mau ngồi xuống uống chén trà trước đã.”
Đợi Lưu thị ngồi xuống, Ngọc Oản khẽ mỉm cười, chậm rãi nói:
“Phu quân đã coi trọng đến thế, cô nương kia hẳn là phải có chỗ hơn người rồi.”
Lưu thị kinh ngạc trợn mắt:
“Trước đây sao ta không biết muội lại rộng lượng đến thế! Hơn người ư? Chẳng lẽ là hơn ở cái tài quyến rũ nam nhân, đến mức khiến hắn muốn hòa ly với chính thê đang mang thai sao?”
Ngọc Oản khẽ thở dài, giọng mang theo chút bất lực:
“Dù nữ nhân kia có thế nào đi nữa, phu quân đã quyết ý muốn cưới nàng ta, nhất định phải hòa ly với muội cho bằng được. Muội có hạ thấp nàng ta đến mức chẳng đáng một xu thì cũng có ích gì chứ?”
Lưu thị nghe vậy chỉ biết thở dài:
“Không ngờ sau chuyện này, muội lại trưởng thành lên nhiều như vậy. Ta còn tưởng muội sẽ trốn trong Viện Hải Đường mà khóc một trận chứ.”
“Nhưng tam đệ muội cứ yên tâm, chuyện này dù tam đệ có muốn cũng chẳng thể tự mình quyết được. Lão phu nhân dù thương nó đến mấy, cũng không thể dung túng chuyện quá quắt như vậy. Ta nghe nói Hầu gia và phu nhân đều đã mắng cho nó một trận nên thân. Trước khi ta tới đây, hình như Hầu gia còn bắt tam đệ đến từ đường quỳ, bảo phải quỳ cho đến khi nghĩ thông suốt mới được ra.”
Thúc Ngọc Oản biết phủ An Định Hầu lúc này sẽ không đồng ý.
Nhưng bảy tám năm sau, Thúc Phủ bị lật đổ, An Thiếu Ngu lại trở thành “ân nhân cứu phủ” của cả An Định Hầu phủ. Lúc ấy, Triệu Khinh Khinh đã sinh hai trai một gái, hắn trở về, nói muốn hòa ly, cả phủ không ai phản đối, ngoài Lưu thị còn than vài câu “tạo nghiệt”.
Lưu thị thấy nàng có vẻ thất thần, lại là nữ nhân với nhau, trong lòng càng thấy xót, cho rằng nàng chỉ đang cố tỏ ra bình tĩnh mà thôi. Dù gì thì cũng không ai có thể vui vẻ nổi khi đang mang thai sáu tháng mà phu quân lại đòi hòa ly để cưới một nữ thương nhân xuất thân thấp kém.
Thế là Lưu thị dịu giọng an ủi: “Tam đệ muội, bây giờ muội đang mang thai, sức khỏe là quan trọng nhất, những chuyện khác cứ để Hầu gia, phu nhân và lão phu nhân lo liệu, đừng quá lo lắng.”
Thúc Ngọc Oản khẽ cười dịu dàng: “Tạ ơn nhị tẩu. Vì đứa trẻ trong bụng, muội sẽ không để bản thân khổ sở đâu.”
Lưu thị nghe thế thì mừng: “Muội nghĩ được như vậy là tốt. Vậy muội nghỉ ngơi cho khỏe, lúc nào rảnh ta sẽ lại đến trò chuyện.”
“Đa tạ nhị tẩu. Thanh Đại, tiễn nhị tẩu giúp ta.”
Sau khi Lưu thị rời đi, Thúc Ngọc Oản liền dặn Thanh Hòa chuẩn bị bút mực, ngồi vào bàn viết một phong thư, rồi phong lại.
“Nha hoàn, đem thư này gửi về Thúc Phủ.”
“Vâng, phu nhân.” Thanh Hòa đáp lời rồi ra ngoài.
Ở phía khác, trong Phúc Thọ đường của lão phu nhân, phu nhân Định Hầu - Ngụy thị đang tức đến mức không kìm nổi:
“Một nữ thương nhân thôi, được làm thiếp là may cho cô ta lắm rồi, thế mà còn không biết đủ, lại còn vọng tưởng làm chính thê. Thật là mất hết liêm sỉ!”
“Gái nhà lành thì ai chả là cha mẹ chỉ hôn, mai mối đàng hoàng. Còn cô ả thương nhân kia thì sao? Tự mình câu dẫn Thiếu Ngu, làm cho nó đến mức muốn hòa ly! Khác gì kỹ nữ thanh lâu?”
Lão phu nhân nhíu mày ngăn lại: “Được rồi, càng nói càng chẳng ra thể thống gì.”
“Cô gái kia chẳng đáng lo. Điều đáng ngại là Thiếu Ngu cư xử như vậy, sẽ tổn thương tình cảm phu thê với Ngọc Oản. Mà nhìn bộ dạng hôm nay của nó, sợ là một thời gian nữa vẫn còn cố chấp.”
Lão phu nhân nhức đầu xoa trán.
Hầu gia An Định sau khi mắng con trai một trận và bắt quỳ từ đường, tinh thần cũng dịu lại đôi chút. Lúc này liền lên tiếng:
“Mẫu thân yên tâm. Ta đã dặn người trong phủ rồi, thời gian tới không cho Thiếu Ngu rời khỏi nữa bước.”
“Ừm, tạm thời vậy đi.”
“Còn bên Ngọc Oản, ngươi cũng nên quan tâm nhiều hơn.” Lão phu nhân dặn Ngụy thị.
“Vâng, mẫu thân yên tâm, con dâu biết rồi.”
Ngụy thị đáp lời, trở về chính viện thì định sai ma ma thân cận là Ngụy mama đến Hải Đường viện an ủi Thúc Ngọc Oản.
Nhưng Hầu gia thấy vậy thì nhắc nhở:
“Nàng nên đích thân đi. Tuy lần này Thiếu Ngu thật chẳng ra gì, nhưng bên chỗ mẫu thân, Ngọc Oản đã yêu cầu Thiếu Ngu viết cáo thị dán khắp kinh thành, lại còn đòi mang đứa bé về Thúc Phủ, nếu chấp nhận hòa ly. Nàng đến đó thì ngoài an ủi, cũng phải khuyên bảo nàng một chút.”
Ngụy thị đáp:
“Thiếp biết rồi. Nhưng Ngọc Oản là con út trong nhà, được chiều từ nhỏ, giống như Thiếu Ngu nhà chúng ta vậy. Chắc là lần này bị tổn thương quá nên mới nói những lời kích động.”
Hầu gia chỉ ừ hử, không bình luận thêm.
Khi Ngụy thị đến Hải Đường viện, Thúc Ngọc Oản đang đi dạo trong sân, bà bèn đi cùng nàng.
“Ngọc Oản à, con cứ yên tâm dưỡng thai, chúng ta tuyệt đối không để Thiếu Ngu làm bậy đâu.”
Những lời như thế, Thúc Ngọc Oản đã nghe đến phát chán.
Kiếp trước, nàng từng cảm thấy may mắn vì được cả phủ An Định đứng về phía mình. Bất kể An Thiếu Ngu gây chuyện thế nào, không ai trong phủ đồng tình với hắn. Khi ấy nàng từng cảm kích, cho rằng đây là gia tộc biết lẽ phải.
Nhưng giờ, nàng hiểu - thái độ hiện tại của phủ An Định, một phần vì danh tiếng, một phần vì nàng là đích nữ Thúc Phủ, giá trị so ra cao hơn Triệu Khinh Khinh. Khi nào nàng không còn giá trị bằng nàng ta nữa, thì họ sẽ bỏ nàng không chớp mắt. Tất cả cũng chỉ vì lợi ích của An Định Hầu phủ mà thôi.
“Con giận Thiếu Ngu là điều dễ hiểu. Nó còn trẻ dại, làm việc không nghĩ sâu xa. Rồi lớn sẽ hiểu ra thôi.”
“Nhưng Ngọc Oản, lời con nói ở Phúc Thọ đường thật sự không ổn. Viết cáo thị rồi dán khắp kinh thành, danh tiếng phủ An Định sẽ còn đâu? Hơn nữa đứa bé trong bụng con, là con của Thiếu Ngu, là huyết mạch chính thống của phủ An Định, sao có thể để con mang về Thúc phủ? Chẳng phải để thiên hạ chê cười chúng ta sao? Thiếu Ngu hồ đồ, con đừng làm theo nó.”
Thúc Ngọc Oản dừng chân.
“Mẫu thân, con chỉ nói với phu quân rằng - muốn hòa ly, thì phải trả giá.”
“Từ xưa đến nay, nữ nhi xuất giá tòng phu. Phu quân đã muốn hòa ly, con nào có quyền từ chối?”
“Con mang thai rồi bị hòa ly quay về nhà mẹ đẻ, tất sẽ bị người đời dị nghị. Nhưng con hoàn toàn vô tội. Tộc họ Thúc sẽ không để ai tùy tiện bôi nhọ nữ nhi trong tộc. Dù là con hay ai khác, Thúc Phủ cũng sẽ truy rõ đầu đuôi. Nếu phủ An Định chủ động công bố, chí ít còn giữ được thể diện hai nhà.”
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)