Tôi quay đầu lại nhìn - hét lên một tiếng, bật dậy.
Hắn lại đến nữa rồi!
“Xì…” Cơn đau rách toạc dưới thân khiến tôi hít một hơi lạnh, mắt tối sầm lại, cả người loạng choạng như muốn ngã.
Cảm giác lạnh lẽo ập đến, tôi ngã vào vòng tay rộng lớn nhưng lạnh như băng của hắn.
“Nương tử, xin lỗi… tất cả là lỗi của vi phu, đã khiến nàng bị thương…”
Hắn đỏ mặt, tự trách.
“Anh… anh… anh nhận nhầm người rồi! Tôi không phải nương tử của anh!”
Tôi hét lên với hắn.
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mặt như thể không hiểu tôi đang nói cái gì.
Tôi sốt ruột đến mức muốn nhảy dựng lên, nhưng chỉ cần cử động một chút là toàn thân đau đớn, chỉ còn cái miệng là hoạt động được.
Tôi tức giận gào lên với hắn:
“Tôi không phải công chúa hay nương tử gì của anh cả! Tôi tên là Ngụy Hương Hương, vừa mới tốt nghiệp đại học! Bố tôi không phải hoàng đế, ông ấy tên là Ngụy Thiết Trụ, nuôi gà sống qua ngày! Anh… anh trả lại sự trong sạch cho tôi! Đồ dê xồm chết tiệt, hu hu hu…”
Tôi vừa nói vừa khóc như một con chó con bị đánh.
Hắn hơi nhíu đôi mày kiếm, đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ nhìn chằm chằm vào tôi hỏi:
“Nương tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao nàng lại nói năng linh tinh như vậy?”
Tôi càng khóc to hơn:
“Là anh mới linh tinh ấy! Tôi đang yên đang lành ngủ ở nhà, bị anh bắt đến cái nơi quỷ quái này rồi… còn bị bắt nạt! Anh là ai, tôi phải kiện anh, cho anh ngồi tù mọt gông luôn!”
Chàng tân lang cổ đại kia trông sững sờ, rồi đột nhiên quay người ra ngoài gọi lớn:
“ Lý Tổng quản!”
Tôi giật mình, im lặng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Nhưng bên ngoài hoàn toàn tĩnh lặng.
Hắn nhíu mày, khí thế lạnh lùng và sát khí tỏa ra ngùn ngụt, tôi sợ đến mức co rút cả người, chui vào góc giường.
Hắn sải bước rời khỏi phòng.
Chỉ vài giây sau, hắn quay lại, gương mặt sắt đá, ánh mắt đầy nghi hoặc. Chỉ nghe hắn trầm giọng lẩm bẩm:
“Bọn hạ nhân đi đâu cả rồi? Hôm nay là ngày đại hỷ bản tướng cưới công chúa… Tổng quản Lý dẫn người đi đâu rồi…”
Tôi bỗng như hiểu ra gì đó, rụt rè hỏi:
“Xin hỏi… quý danh của ngài là gì ạ?”
Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tổn thương, từng chữ từng lời đáp:
“Hạ tướng là Triệu Lăng Vân, hôn sự giữa ta và nương tử là do hoàng thượng ban chỉ định.”
Triệu Lăng Vân… Triệu Lăng Vân…
Mắt tôi đảo một vòng rồi ngất lịm.
“Trời ơi con gái tôi ơi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi! Cả đêm bất tỉnh, làm mẹ với bố con sợ muốn chết, hu hu hu…”
Mẹ tôi gục trên người tôi, khóc đến nước mắt đầm đìa.
Bố tôi cũng ngồi bên giường, nắm chặt tay tôi, vừa mừng vừa khóc.
Tôi ngơ ngác nhìn hai người họ - chẳng lẽ tất cả những gì đêm qua chỉ là một giấc mơ?
Tôi lập tức chống tay ngồi bật dậy, nhưng vừa nhổm lên đã “á!” hét to một tiếng, cơn đau dưới thân như xé thịt, toàn thân đau nhức như vừa bị xe cán qua.
Ngay sau đó, tôi vô thức quay đầu nhìn cổ tay mình - chiếc vòng ngọc xanh biếc kia vẫn nằm ở đó, chính là món quà mà người đàn ông trong “giấc mơ” đã đeo cho tôi…
“Con gái à, con đừng cử động nhé, đêm qua bệnh nặng thế còn gì, làm gì có sức mà ngồi dậy. Lan Anh, mau mau đi nấu gì đó cho con ăn đi, để anh pha cho nó bát nước đường đỏ trước đã.” Bố tôi giục mẹ tôi.
“Vâng vâng vâng!” Mẹ tôi đáp lời rồi cùng bố tôi đi lo cơm nước.
Họ dường như không hề nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi.
Tôi nằm thẳng cứng trên giường như xác không hồn. Nếu những gì xảy ra đêm qua không phải một giấc mơ xuân, vậy thì tôi đã bị ma ép rồi - lại còn là con ma nghìn năm trong mộ cổ, tên Triệu Lăng Vân…
Nhưng mà hắn đâu rồi? Tại sao tôi lại trở về được?
Và… bị ma "làm chuyện đó" có chết không vậy?
Tôi không muốn chết! Tôi còn chưa phụng dưỡng bố mẹ, chưa đi hết những nơi đẹp nhất thế giới, chưa ăn hết những món ngon trên đời… Gói bún ốc cay tôi đặt online còn chưa giao tới nữa…
“Con ơi, sao lại khóc thế, chỗ nào không khỏe à? Đừng khóc đừng khóc, uống nước đường đỏ rồi ăn chút gì nhé.”
Bố tôi bưng một bát nước đường đỏ bước vào.
Thấy bố, tôi càng khóc to hơn, đưa hai cánh tay mềm nhũn ra ôm cổ ông, nức nở:
“Bố ơi, con yêu bố với mẹ lắm… con không muốn rời xa hai người đâu, hu hu hu…”
Bố tôi vừa xoa lưng tôi vừa mắng yêu:
“Con ngốc này lại nói linh tinh! Chẳng qua hôm qua con bị dọa lúc họ đào mộ, rồi trúng cảm nhẹ nên mới ngủ mê cả đêm. Làm sao mà chết chóc gì ở đây? Con tưởng con là gà với vịt chắc!”
Thật đúng là câu nào cũng không rời khỏi chuyện nuôi gà nuôi vịt…
“Nào nào nào, mẹ đút con ăn trứng đánh nước nóng đây, vừa bổ vừa dễ tiêu. Mau ăn đi con.”
Mẹ tôi bưng vào một bát trứng đánh tan với nước nóng.
Chuyện to như trời vậy mà tôi đâu còn tâm trí đâu mà ăn với uống… Nhưng mà với tư cách là một tín đồ ăn uống chân chính, dạ dày tôi không thể từ chối đồ ăn được.
Thế là tôi để bố bế ngồi dậy, rồi uống cạn cả bát trứng đánh nước của mẹ.
“Hương Hương, con thấy chỗ nào không khỏe không? Hay mình đi bệnh viện nhé?”
Hai người vây quanh tôi, vừa hỏi vừa lo lắng.
Đi bệnh viện á?
Tôi suýt phun cả bát trứng vừa ăn ra ngoài, chỉ biết nghẹn ngào rơi nước mắt trong lòng:
Chuyện này đâu phải bệnh viện chữa được… lòng con khổ lắm mà chẳng biết nói sao…
Tôi lắc đầu nói:
“Không cần đâu, con chỉ muốn ngủ thêm một lát. Bố mẹ ra ngoài đi.”
Lòng tôi rối như tơ vò, cũng không muốn để họ lo lắng thêm.
Bố mẹ nhìn nhau một cái, rồi dịu giọng hỏi:
“Vậy trưa nay con muốn ăn gì? Bố mẹ đi chuẩn bị cho.”
Trong lòng tôi chẳng muốn ăn gì cả, nhưng miệng lại nói:
“Con muốn ăn cá nấu dưa chua, cơm trắng hấp, thêm món cà chua trộn đường, và đậu đũa xào thịt nữa.”
Thấy tôi ăn nói có khẩu vị như vậy, bố mẹ liếc nhau cười: “Vậy là khỏi bệnh rồi.”
Lúc ra ngoài, hai người còn thì thầm:
“Con bé nhà mình bị gì tà vậy, tối qua mê man bất tỉnh, người lạnh như xác chết, thế mà tỉnh dậy chẳng sao cả…”
Còn tôi thì chỉ muốn chết luôn cho xong:
Tôi không có "không sao"! Tôi là có chuyện lớn! Con gái của hai người bây giờ không còn là con bé như trước nữa… tối hôm qua nó đã thành vợ của con ma nghìn năm rồi, hu hu hu!
Tôi cứ nghĩ đến cảnh đêm qua là không thể ngủ nổi. Đúng lúc buồn tiểu, tôi xuống giường ra vườn đi vệ sinh.
Đột nhiên, bà nội hô lớn:
“Thiết Trụ! Thiết Trụ!” rồi xông thẳng vào sân nhà tôi.
Mẹ tôi đang hái đậu đũa ngoài vườn lập tức đứng dậy nói:
“Mẹ ơi, anh Thiết Trụ không có nhà, mới ra ngoài rồi. Có chuyện gì vậy mẹ?”
Bà nội xưa nay luôn coi mẹ con tôi như cái gai trong mắt, mặt lúc nào cũng cau có, giọng thì gắt gỏng chẳng bao giờ tử tế.
Lúc này bà cau mặt hỏi:
Bà nội lập tức mắng té tát:
“Một con nhỏ lẳng lơ còn được cung phụng như bà hoàng! Muốn ăn cá cũng phải chạy đi mua riêng cho nó, đúng là làm tới trời luôn rồi! Ối trời ơi, có người thật là có phúc nha! Gả vô nhà này hai mươi mấy năm ăn ngon mặc đẹp, đẻ mỗi đứa con gái què quặt mà còn sống sung sướng thế kia…”
Những lời khó nghe kiểu đó mẹ tôi nghe quen rồi, tôi cũng nghe quen rồi.
Nhưng khác mẹ tôi - mẹ thì nhẫn nhịn, còn tôi thì lần nào cũng cãi tay đôi với bà.
Từ trong nhà vệ sinh, tôi hét vọng ra:
“Bà nội, con là cháu gái ruột của bà đấy! Bà mắng con là con đàn bà lẳng lơ thì bà chính là… bà già lắm lời! Mà bà nói đúng, mẹ con có phúc mới sinh ra con đấy! Bố con coi mẹ con với con là bảo bối, bà tức cũng chỉ như tàu hỏa xịt khói - chỉ toàn khói trắng thôi!”
“Ôi giời ơi! Con ranh con nhà mày dám hỗn với bà hả! Để bà không xé nát cái miệng mày thì bà không phải là người!”
Bà nội hét lên rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh định đánh tôi.
Nhà quê vẫn dùng nhà tiêu kiểu hố, thấy bà lao vào, tôi tránh sang một bên - bà ngã thẳng mặt vào hố xí.
Mặt úp vào hố, mông chổng lên trời.
Đúng chuẩn… "chó ăn c*t".
Tôi cười khoái chí, cười đến mức không thở nổi.
Mẹ tôi nghe thấy sợ tái mặt, chạy vào đỡ bà dậy rồi dìu vào phòng tắm tẩy rửa… nước tiểu và phân dính đầy mặt mũi bà.
“Anh ơi! Anh ơi!”
Cô hai tôi (vợ chú hai) cũng hoảng hốt chạy vào.
Bố tôi có ba anh chị em - một em trai, một em gái.
Cô ruột tôi gả về làng bên, sống rất sung túc. Còn chú hai tôi, nhờ đẹp trai và ăn nói ngọt ngào, đã cưới được tiểu thư của Bí thư thị trấn - Trang Tuyết Lê.
Thực ra, dì hai tôi Trang Tuyết Lê cũng không phải dạng hiền lành tử tế gì. Trước khi lấy chú tôi, bà đã dính không ít tin đồn tình ái, nghe nói từng làm tình nhân cho một ông chủ xưởng gỗ trong thị trấn nhiều năm, thậm chí còn bao nuôi một sinh viên đại học.
Sau đó bị ông chủ phát hiện, hai bên ầm ĩ một trận long trời lở đất, kết cục là thân bại danh liệt, tiếng xấu đồn xa.
Nhưng dù sao lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, tiểu thư nhà quyền quý như bà ta cũng chẳng chịu tùy tiện gả bừa cho ai, vẫn chọn kỹ chọn khéo. Cuối cùng chú hai tôi lọt vào mắt xanh của bà ấy.
Mà nếu không rêu rao có của hồi môn 10 vạn tệ, thì chú tôi chắc chắn không dại gì mà đi "chống lưng" cho bà đâu.
Nhưng công bằng mà nói, chú tôi cũng không thiệt thòi. Bố vợ có quan hệ, vợ lại khéo luồn lách, chú từ chỗ chỉ là tên lông bông vô công rồi nghề giờ đã mở được xưởng sản xuất đồ thủ công, trở thành đại gia của làng.
Mẹ tôi từng nói:
“Dì hai mày được cái có phúc, mới về nhà chồng là sinh ngay một cặp song sinh con trai.”
Bà ta vốn đã tự cao, giờ làm phu nhân nhà giàu, thì đúng là đuôi vểnh lên trời, coi mẹ tôi chẳng khác gì con kiến dưới chân.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)